Về học tập và làm việc, trò chuyện đầu năm ở Tuy Hòa

Ghi chép của một bạn tham dự buổi nói chuyện về học tập và làm việc tại Tuy Hòa vào mùng 6 Tết vừa qua.

21.02.2018 Tuy Hòa

Hôm nay là sáng mồng 6 đầu năm Mậu Tuất, anh Nhật hẹn các bạn trẻ Tuy Hòa trong một buổi nói chuyện đầu năm đầy ấm cúng và thú vị

Bắt đầu với Lô tô
Buổi trò chuyện hôm nay khởi đầu là lạ, theo đúng phong cách của anh, bằng trò lô tô. Mình cũng tò mò và quyết định không hỏi gì về ý định này của anh, cho đến khi tham dự mới hiểu ý đồ khi đưa trò lô tô này vào. Qua trò chơi này, anh Nhật nhắc cho tụi mình nhớ, tìm hiểu văn hóa lịch sử đâu cần hướng đi xa xôi, như chính trong thú chơi quen thuộc ngày Tết này, để ý kĩ, ta mới ngẫm ra bao điều thú vị. Cái gì gần, thì ta lấy làm dĩ nhiên mà chẳng chịu tìm hiểu, nghe anh nhắc, mình mới “à” lên một cái, trước giờ, mình chỉ biết đến Lô tô như một thú chơi ngày Tết, nhất là ngày nhà nội còn hay sum họp, ngày còn nghe ông nội hát Lô tô… Mình quên bẵng đi chả nhớ, và hôm nay mới được nhắc rằng, thú chơi này là cả một nét văn hóa, và điệu hát của nội cũng là một thứ đặc sản quý báu. Lô tô, bài chòi, gánh hát, hội chợ ngày Tết,… và còn nhiều nhiều nữa, cảm ơn anh, vì đã làm mình “giật mình” để nhớ rằng xung quanh ta là văn hóa, và tự nhiên thấy thương những lẽ “dĩ nhiên” ấy gì đâu.

Tiếp tục bằng những câu hỏi

Phong cách của anh luôn là vậy, dẫn chuyện bằng những câu hỏi, và trả lời bằng những câu hỏi. Buổi trò chuyện hôm nay có khoảng 15 bạn tham dự, và anh hỏi tụi mình hai câu, tưởng lạ mà đáng ra thật quen:

“Học để làm gì?” “Làm để làm gì?” ” Học và làm có khác gì nhau?”

Những câu trả lời liên tiếp được đưa ra, và quan trọng nhất, câu hỏi được đặt ra có lẽ để nhắc cho chúng ta một thói quen tự vấn bản thân, về những thứ thật quan trọng mà chúng ta đang làm, nhưng không thường hay chất vấn lại “Mục đích của thứ chúng ta đang làm là gì?” mà làm như một thói quen.

Bốn trụ cột của học tập và các bộ kĩ năng cơ bản

Để trả lời cho câu hỏi, “Học để làm gì?” Unesco đã đưa ra bốn mục đích chính của việc học: Học để biết, Học để làm, Học để tự khẳng định mình và Học để chung sống (Learning to know, Learning to do, Learning to be and Learning to live together).

Anh cũng đưa ra năm nhóm kĩ năng cơ bản mà mỗi người cần phải có: Ngôn ngữ (nghe nói đọc viết,…), Đặt câu hỏi (Critical Thinking), Kiến thức khoa học xã hội, Tài chính, Giải quyết vấn đề, ra quyết định và tư duy sáng tạo.

Lúc trò chuyện với mình khi sáng, anh cũng có nhắc đến việc, những cá nhân “vững”, tài giỏi mà anh gặp, khi làm việc họ thường chỉ nắm cho mình những kĩ năng rất băn bản, rồi với nền tảng vững chắc đó tiếp tục đào sâu thêm. Và thêm chuyện nữa, là đằng sau mọi thứ đều có một nguyên tắc căn bản mà có thể dùng nó để áp dụng, giải thích cho các vấn đề khác. Tựa như chuyện nói, ta biết nói làm sao cho tốt, để trong mỗi ngữ cảnh riêng biệt, lại linh hoạt chuyển đổi những cách nói khác nhau sao cho phù hợp,…. Tóm lại, trước hết, cần bồi bổ cái cốt lõi, nền tảng, tựa như nắm giữ một vài bước võ căn bản trong tay, rồi tiếp tục uyển chuyển tôi luyện thêm cái chuyên môn mình cần.

Đặt mục tiêu và chẻ nhỏ

Điều anh muốn nhắn nhủ các bạn, là sau buổi ngày hôm nay hãy bắt đầu đặt mục tiêu cho chính mình. Đây cũng là một điều mình cần nhắc nhở cho chính bản thân, trước đây, mình đã từng nhiều lần đặt mục tiêu và mình hiểu nó không phải là chuyện dễ dàng. Có nhiều lúc, mình nghĩ, cứ luôn hết lòng với việc mình làm là được, nắm bắt lấy những thứ tốt nhất và thuận theo nó. Nhưng hiện tại, mình nhận thấy, mục tiêu không chỉ đơn thuần là những mốc để mình cố gắng đạt được, mà nhìn sâu hơn, để đặt được mục tiêu, mình phải tự đặt câu hỏi về cái đích lớn mình muốn đến tiếp theo là gì, là một lần mình nhìn lại cuộc đời mình ở hiện tại, quá khứ và tương lai, là một cách mình có trách nhiệm với chính bản thân mình, quyết liệt vì nó, không để ngoại cảnh xô đẩy. Trong bài viết gần đây, mình đọc được một phép so sánh mục tiêu của chúng ta như một ngọn núi, và hãy đưa ra các lựa chọn, hành động để đưa bản thân đến gần hơn với ngọn núi của mình chứ không phải là càng xa nó ra. Việc đặt mục tiêu này cũng là một cách để ta đưa ra các lựa chọn trong cuộc sống, tự tin với con đường của mình mà không bị lung lay bởi quá nhiều lựa chọn xung quanh.

Mỗi tuần một công việc – chuyện dám làm và có trách nhiệm với bản thân

Đây không phải là lần đầu tiên mình nghe về dự án này của anh, nhưng mỗi lần nghe, mình lại cảm nhận được thêm nhiều hơn. Anh kể trước lúc thực hiện dự án, anh từng mường tượng mình sẽ trở thành một KOL, viết sách về hành trình của mình, được nổi tiếng,… nhưng qua một vài tuần, tự nhiên các nhu cầu được thể hiện này dần biến mất. Điều này làm mình nghĩ đến bản thân, bởi có nhiều lúc, mình cũng có nhu cầu thể hiện như vậy, nhu cầu được biết đến, được ảnh hưởng, nhưng mình vẫn luôn nhắc nhở bản thân có sự tỉnh táo và nếu các nhu cầu này là thứ có từ ban đầu, thúc đẩy hành động, thì mình nghĩ sẽ dễ đi lệch hướng theo mong đợi của đám đông, có thể dần đánh mất mục đích cuối cùng, và hành động không còn bền vững.

Theo đuổi dự án và làm cho hết 44 tuần là một điều bền bỉ và dũng cảm. Có những lúc muốn bỏ cuộc, nhưng anh kể, đây là cách anh cam kết với bản thân mình, và nếu không thể cam kết, có trách nhiệm với chính bản thân, thì làm sao người khác có thể dành cho mình sự tin tưởng? Với mình, việc thực hiện một điều gì đó (chỉ cam kết với bản thân) trong một thời gian dài, liên tục, là một thử thách lớn. Ngẫm lại, mình luôn lo sợ và rất có trách nhiệm với công việc ảnh hưởng đến người khác,do người khác giao, nhưng những điều cam kết với chính bản thân mình thì rất ít khi thực hiện được.

Anh cũng đề cập thêm về cơ hội làm MTMCV ở các nước trong khu vực ĐNA như Đài Loan, Malaysia, Thái Lan,… đây là những quốc gia đang đẩy mạnh quảng bá du lịch ở Việt Nam, và tạo nhiều điều kiện cho khách du lịch, nên thời điểm hiện tại là một cơ hội tốt có thể tận dụng để làm MTMCV. Nhìn lại mới thấy, cơ hội tốt có rất nhiều ở quanh ta, ăn hay thua ở một chữ Dám và thoát khỏi những giới hạn thông thường.

Kết thúc và cảm nhận

Suốt từ đầu đến cuối buổi, mình giữ một tâm trạng thoải mái, như mọi lần nghe anh trò chuyện. Tuy có chút mường tượng rằng anh sẽ bày ra vài trò hay như vẫn thường làm cho các bạn trẻ, nhưng mình không có kỳ vọng gì quá nhiều, và chính điều này làm mình rất thoải mái. Mình cảm thấy vui vì có nhiều bạn đến cùng trò chuyện, có cả một em trai rất xa ở Tuy An bắt xe buýt lên tận thành phố. Mọi người có đặt câu hỏi, có chia sẻ, có cởi mở, và mình vui vì điều đó, cũng vui vì anh đã nán lại vài ngày ở Tuy Hòa, nung nấu nhiều ý tưởng làm dự án ở đây. Cảm ơn anh, cảm ơn tất cả mọi người đã cùng cho nhau một cơ hội để đến cùng chia sẻ và lắng nghe, cảm ơn một ngày đẹp trời, và quán nhỏ bé xinh!

Nguồn: https://gionheblog.wordpress.com/2018/02/23/buoi-tro-chuyen-dau-nam-cung-minh-nhat/

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: