Của cho không bằng cách cho

“Của cho không bằng cách cho”

Ba bạn hay bảo vậy. Ngày trước, hàng xóm láng giềng với nhau hay có chuyện nhà này có gì thì mang qua tặng biếu nhau. Nhà bạn nấu chè, có phần bánh, nấu món gì đó cũng hay bưng qua hàng xóm vài ba phần, mấy chén chè để cùng ăn lấy thảo. “Ăn lấy thảo” là cách mà Má bạn chỉ bạn nói khi đem qua hàng xóm.

Bạn không có thói quen tặng quà cáp có chủ ý sẵn từ trước, cũng không có thói quen đòi ai đó cho/biếu/tặng gì cho mình. Đi đường bạn thấy hoa đẹp, bạn sẽ mua và tặng ai đó mà bạn sẽ gặp hoặc đơn giản là về nhà cắm.

Có lần ra nhà xe nhận đồ ở nhà gửi vào Sài Gòn, là mấy bịch chả ram. Bữa đó, bạn cũng nhận hàng của người bà con gửi ở nước ngoài về để gửi về quê. Vậy là cùng một chuyến ra nhà xe, vừa nhận hàng, vừa gửi hàng. Bạn nhận hàng trước, sau đó bạn lấy 2 bịch chả ram gửi cho anh giao hàng để “ăn lấy thảo”. Bạn thấy ảnh vui, khuôn mặt dãn ra, và ảnh hết lời cảm ơn. Ảnh nói là ảnh thấy quý lắm món quà quê. Hai bịch này nhỏ xíu chớ mà làm ảnh vui hơn là nhận được cục tiền lớn nữa. Nói rồi chào ảnh, chúc ảnh cuối ngày vui rồi vô gửi hàng về nhà.

Bữa nay, có chị làm vệ sinh nhà cửa đến để lau dọn sau Tết. Bữa, dì bạn ở quê có làm món ăn chơi và gửi cho bạn và em trai một hũ, bởi biết hai đứa thích. Bạn tìm coi có gì đựng không mà rốt cuộc không có, đành lấy hộp đựng kẹo, đổ hết kẹo ra, gắp san món ăn chơi kia vào hộp. Xong xuôi, lấy dây cột lại thắt nơ đàng hoàng, bạn để đó. Chừng hồi, chị làm vệ sinh dọn xong phòng trong ra bạn gửi tặng chị hộp này, bảo là đồ nhà tự làm, chia ra mỗi người một ít, chị lấy về ăn cho vui. Trông chị sáng rỡ hẳn rồi tự dưng mấy hồi ít nói chuyện với nhau, món quà nhỏ cho chị mở ra cơ hội để hai chị em trò chuyện thêm đôi chút. Dọn xong xuôi chị về, gửi lại lời cảm ơn cùng nụ cười rạng rỡ và chúc mừng năm mới.

Bạn làm việc mà lòng vui vui. Trong một lúc nghỉ ngơi và nhớ lại mấy chuyện trên bạn thấy được một chuyện là lúc bạn tặng người khác như trên, bạn không có tâm ý tặng, lúc đó bạn muốn san sẻ, chia vui hơn là tặng một món quà. Bạn không có suy nghĩ người nhận cần đáp lại điều gì, cũng không nghĩ là người ta sẽ rất vui, chỉ là bạn có nhiều hơn bạn cần, bạn có thể chia cho người khác cái mà khả năng người ta sẽ dùng, vậy là làm. Có lẽ, không phải là chén chè, không phải là bịch chả ram hay món ăn chơi nọ, mà trong việc chia sẻ cho nhau có một hàm ý của sự quan tâm mà chính người làm cũng không nhận thấy. Thế thôi mà rốt cuộc nó làm cho đôi bên tự nhiên kết nối được với nhau, một cách vui vẻ.

Ừ thì “của cho không bằng cách cho”, nay bạn thấu suốt hơn rồi đó.

Minh Nhật

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: