Sách 1wj | Tuần 13: Nghiên cứu và phát triển chương trình học ngôn ngữ và văn hóa

ĐỊA ĐIỂM: TROIS-PISTOLES, QUEBEC

Tuần này làm việc tại trường ngoại ngữ, tôi nhận ra rằng dù cuối cùng tôi có làm gì thì tôi cũng phải làm ở một vị trí đòi hỏi sự sáng tạo.

Ngày đầu tiên, tôi ngồi brainstorm với Yves, hiệu trưởng Trung tâm giáo dục và phát triển ngôn ngữ trong văn phòng của anh ấy. Trung tâm muốn tăng số lượng chương trình học trong năm của mình lên – hiện tại thì chỉ có hai học phần kéo dài năm tuần vào mùa xuân và mùa hè, khi các bạn sinh viên đại học được nghỉ học. Chúng tôi thảo luận về chương trình học tiếng Pháp chuyên sâu mà họ đang có, các chương trình mà họ đang muốn phát triển và sự đam mê của Yves trong việc chia sẻ tiếng Pháp và văn hóa Quebec. Anh ấy nhìn tôi chăm chú và hỏi “vậy thì, cậu nghĩ thế nào Sean?”

“Tôi nghĩ sẽ rất hay nếu có một học phần mùa đông” tôi nói. “Có thể là chương trình chuyên sâu ba tuần trong kì nghỉ Giáng Sinh hoặc là một học phần dài hơn nhằm vào các sinh viên muốn trao đổi.”

Anh ấy gật gù, trầm ngâm xem xét các khả năng.

Tôi tiếp tục, “Hay là tập trung vào phân khúc lớn tuổi hơn – những người đã về hưu, nhưng vẫn rất năng động và đang tìm kiếm một trải nghiệm văn hóa đặc biệt? Họ linh động về thời gian và có thể đến vào mùa thu hay mùa đông khi các bạn sinh viên còn phải học. Chương trình này có thể như dạng giao lưu văn hóa, chúng ta giúp họ sắp xếp nhà cửa để sống trong thành phố khoảng vài tháng, học ngôn ngữ với những người khác cùng tuổi.”

Anh ấy lại gật gù, môi mím lại suy nghĩ về các ý tưởng.

Tôi tiếp tục. “Hoặc là một phần của khoá học có thể học trên mạng và họ sẽ đến đây để học phần còn lại. Chương trình có thể bắt đầu với phần giới thiệu về ngôn ngữ bằng các bài tập và sách giáo khoa dạy qua mạng, sau đó các học viên có thể tới đây để thực hành với những hoạt động được tổ thức để họ thực tập ngôn ngữ.”

Tôi thực sự rất hào hứng với các ý tưởng của mình và viễn cảnh mà chúng mang lại. Tôi có rất nhiều kỉ niệm tuyệt vời với chương trình này do đó tôi cảm thấy tràn đầy năng lượng khi suy nghĩ để tìm ra cách đưa chương trình đến được với nhiều người hơn. Tôi tiếp tục đưa ra thêm nhiều gợi ý. Chúng tôi bàn luận xem chúng có thể hoạt động như thế nào, sẽ gặp phải vấn đề gì và những bước để thực hiện. Tôi muốn các ý tưởng đó được thành hiện thực và muốn bắt đầu vẽ nên quá trình thực hiện chúng.

Trước đây thì tôi đã đánh đồng toàn bộ các công việc văn phòng vào một nhóm và không hề xem chúng đặc biệt thích thú. Nhưng công việc này theo một cách nhất định thì vẫn là một công việc văn phòng. Và là một công việc văn phòng làm tôi hứng thú.

“Đây quả là những ý tưởng tuyệt vời Sean,” Yves nói. “Cảm ơn cậu đã giúp nhé.”

Sau đó anh ấy giao cho tôi nhập một số dữ liệu thống kê chả liên quan gì được tổng hợp từ những chương trình ngôn ngữ qua các năm. Tôi về bàn làm việc của mình và nhìn qua bên kia văn phòng nơi anh ấy đang sắp xếp một kế hoạch dựa trên buổi nói chuyện của chúng tôi.

Tôi muốn tham gia – hỗ trợ đặt nền móng cho những ý tưởng mà chúng tôi đã bàn luận để có thể thực hiện chúng. Tôi muốn giúp xây dựng một cái gì đó. Tôi cảm thấy như tôi quay lại là một đứa trẻ khi chị tôi lấy tất cả các mảnh xếp hình Lego và đưa tôi bộ bài bảo tôi đi chơi xếp bài đi.

Nói một cách công bằng thì chị tôi sống lâu hơn tôi. Tôi phải đầu tư một chút thời gian của mình, và cao thêm một vài inches nữa trước khi tôi có thể chịu trách nhiệm. Tương tự như vậy, Yves là giám đốc. Nếu tôi muốn tham gia vào những công việc có cấp bậc cao hơn, tôi phải đầu tư thời gian.

Ở bàn làm việc của mình nhập dữ liệu, tôi thấy rằng điều duy nhất giúp cho tôi thêm năng lượng là niềm hy vọng Danna sẽ ghé qua và thăm tôi. Tạ ơn trời là cô ấy ghé thường xuyên.

Tôi gặp người con gái này khoảng hơn hai tuần trước. Tôi thật sự không thể hiểu nổi sao mình có thể thích cô ấy nhanh đến thế. Chúng tôi đang ở cùng một giai đoạn của cuộc đời – không tìm kiếm ai hết mà chỉ muốn tìm ra con đường đi của mình.

Chương trình chỉ còn một tuần nữa là xong. Một tuần nữa trước khi tôi chuyển đến công việc tiếp theo của mình ở Montreal. Một tuần để quyết định. Chỉ có thể chọn một trong hai – tôi sẽ rời khỏi mà không suy nghĩ thêm về cô ấy lần nào nữa hoặc tôi quyết định rằng cô ấy đặc biệt đến nỗii tôi sẽ chịu nỗi tương tư yêu xa và sẽ chuyển đến bất cứ đâu mà cô ấy đang ở nếu tôi có thể.

Tôi tưởng tượng bản thân mình trong nhiều tuần tới, ở đó:

Tôi là một ngư dân chuyên đánh bắt tôm hùm, tôi ngồi trên một chiếc thuyền nhìn xa xăm ra đại dương ngoài bờ biển ở Maine. Thời tiết tuyệt vời, khung cảnh đẹp không diễn tả được hết, người dân hiền hoà. Nhưng với mỗi con tôm hùm bắt được, tôi lại bị xao nhãng bởi cái tiếng chuông mà Danna gọi tôi kêu lên trong gió.

Hay: tôi là anh chàng nông dân ở Montana, làm bất cứ gì mà một anh nông dân làm. Phần lớn chắc sẽ là cưỡi ngựa dưới hoàng hôn, thảy cái nón cao bồi của mình bay theo gió, đi đến những con suối tuyệt đẹp, những việc như vậy đó. Nhưng nó chả có nghĩa gì cả vì tôi sẽ không thể vui vẻ được.

Tất cả những gì tôi có thể nghĩ tới là tôi ước Danna có thể ở đây để chứng kiến. Đến tận buổi sáng ngày cô ấy đi, vẫn chẳng có một quyết định nào được đưa ra. Không lâu sau khi tạm biệt nhau, tôi gọi cho Ian và hiện thực hiện ra trước mắt tôi – cô gái này thực sự là một rắc rối lớn.

“A lô” – anh ấy trả lời.

Tôi không thể nói thành lời.

Nếu tôi mở miệng ra, chắc chắn nước mắt tôi sẽ rơi. Mặt tôi nhăn lại vì đâu, tôi gồng các cơ của mình, nín thở và nén giữ cảm xúc của mình lại. Sự thiếu ngủ khi thức mỗi ngày đến tận bình minh đã thực sự ảnh hưởng tới tôi. Danna có một suy nghĩ đó là “ Nếu chúng ta không đi ngủ thì có lẽ thời gian sẽ đứng lại.”

Tôi thì lại rất dễ nghe lời người khác.

Tôi đang làm gì thế này. Tôi biết cô gái này được ba tuần, tôi tự nhủ. Thật là nực cười. Tôi đã tự cam kết là sẽ hoàn thành năm mươi hai tuần. Tôi không cần một tác nhân xao nhãng nào nữa. Những lý do đầy lý trí tại sao tôi không nên cảm thấy như vậy cứ tiếp tục tiếp tục. Chả có hợp lý tí nào khi lại quen một ai đó khi tôi thật sự không thể ở chung với họ trong một khoảng thời gian dài được, tôi bảo mình. Tôi không có thời gian để yêu. Nhưng Danna thì đặc biệt. Và tôi biết điều đó.

Vy Đinh
hiệu đính: Minh Nhật
Dịch từ sách “The one-week job project”
theo sự cho phép của tác giả Sean Aiken, cho mục đích phi lợi nhuận

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: