Sách 1wj | Tuần 11: Nhân viên chăm sóc người già

Địa điểm: Trois-Pistoles, Quebec

Một vài ngày sau khi đám cưới của Ian ở Vancouver, tôi nhảy ngay lên máy bay và thực hiện chuyến đi về miền đông để làm việc tuần tiếp theo tại thị trấn nhỏ Trois-Pistoles, Quebec.

Trong năm cuối ở đại học, tôi đã nghe nói về một chương trình do chính phủ tài trợ khuyến khích người dân Canada học một ngôn ngữ chính thức khác là tiếng Pháp. Tôi nghĩ rằng nếu chính phủ có thể trả tiền để tôi sống 5 tuần ở một nơi khác trong nước, tôi sẽ có thể trì hoãn việc đưa ra quyết định phải làm gì sau khi tốt nghiệp, nên tôi tham gia.
Tôi được nhận vào chương trình ở Trois-Pistoles và đến ở trong một gia đình cùng với tám trong số ba trăm sinh viên đại học đăng ký tham gia đợt tuyển đó. Chỉ mất vài ngày để tôi nhận ra rằng đó sẽ là một trải nghiệm đặc biệt.

Dân cư ở Trois-Pistoles vào khoảng bốn ngàn người. Rất ít người nói được tiếng Anh, điều này buộc học sinh phải học tiếng nhanh chóng để giao tiếp. Nhà trường tổ chức các hoạt động văn hoá – như chiếu phim, đi thực địa, tổ chức hòa nhạc – mỗi tuần, cho phép học sinh tìm hiểu về văn hoá Pháp và tương tác với nhau. Trong lần đầu tôi đến thị trấn với các sinh viên khác trên tàu, chỉ có một vài người quen biết nhau trước nên mọi người đều khá im lặng và giữ khoảng cách. Năm tuần sau, khi đến lúc về nhà, chúng tôi đều khóc, buồn khi phải chia tay những người bạn đã trở nên quá thân thiết.

Sau năm tuần đầu tiên của tôi vào mùa xuân 2005 đó, tôi trở lại trong đợt mùa hè và cả vào năm sau. Tôi đã thấy yêu nó. Tôi như được trốn trong thế giới của riêng mình mà không phải kì vọng gì về một bản đồ chi tiết về tương lai. Cuộc sống thật đơn giản. Tưởng như chúng tôi quay trở lại thời còn tiểu học. Lớp bắt đầu và kết thúc vào cùng một thời điểm mỗi ngày. Các hoạt động sau giờ học được gắn lên tủ lạnh bằng nam châm. Việc duy nhất chúng tôi cần làm là tận hưởng các trải nghiệm, học ngôn ngữ, và xuất hiện vào mỗi bữa ăn.

Lần nào tôi cũng ở cùng với một gia đình, nên chúng tôi đã trở nên thân thuộc. Họ gọi tôi là con nuôi của họ, và tôi coi họ như gia đình người Pháp của mình. Robin, Caroline, và hai con gái của họ, Kim và Kristina, đã cho sinh viên ở nhờ nhà mình trong vòng suốt 16 năm, nhưng tôi không nghĩ là họ đã từng cho một người nào như tôi ở cùng – Tôi từ chối việc rời đi.

Robin, hay bạn bè thường gọi ông là Tiggy (tôi gọi ông là Tigs), đã giúp tôi có công việc một tuần tại nhà cho người cao tuổi ở địa phương. Tigs sở hữu một công ty lắp đặt cửa sổ và cửa ra vào trong thị trấn và cũng đề nghị tôi đến làm việc với ông vào tuần tới. Tôi không bao giờ bỏ qua một cơ hội nào để về thăm lại Trois- Pistoles (đặc biệt là là vào kì học của trường ngôn ngữ).

Thật tuyệt khi được trở lại đó. Luôn có một nguồn năng lượng đi cùng trong các tình huống giới hạn trong một khoảng thời gian giới hạn – mọi người ở đó bày trò với mọi thứ khi họ luôn cố gắng để có được nhiều trải nghiệm nhất. Đó là vào giữa tháng 5, và chỉ còn lại 3 tuần của kì học mùa xuân, nên tôi quyết định ở lại và làm việc ba công việc khác nhau trong thị trấn.

Tôi đã luôn muốn dành thời gian làm việc tại một nhà dưỡng lão. Nhưng cũng giống như cách mà tôi luôn muốn đọc Chiến tranh và Hòa bình của Tolstoy – Tôi thích ý tưởng nhưng chưa bao giờ hiện thực hóa nó. Nhưng giờ thì tôi đã làm.

Vào một chiều muộn thứ 5, tôi ngồi bên cạnh Gretchen trong một căn phòng với khoảng bốn mươi cụ già đầy hăng hái với trò bingo. Vài vòng khoanh trên dòng đơn, bốn góc, rồi đến 4 ô tạo thành hình vuông ở một góc, chúng tôi đã đi gần hết tấm bingo. Mọi thứ đều trông khá khả quan với tôi và Gretchen – chỉ cần một ô nữa thôi: G48.

Bingo là điểm nhấn của cả tuần. Tôi rất hào hứng được nghe những cách nhìn khác nhau từ người cao tuổi ở đây về những gì tôi đang làm và rồi liên kết chúng đến trải nghiệm sống giàu có của họ. Giờ thì tôi đang ở đó, cuối cùng cũng thoát ra khỏi cuộc sống bận rộn, sẵn sàng lắng nghe, học hỏi và lĩnh hội vốn hiểu biết sâu sắc của họ, nhưng có vẻ như bất kể chủ đề trò chuyện là gì, nó luôn quay trở lại với mái tóc của tôi.

Những người cao tuổi thường tò mò một cách công khai hơn về kiểu tóc “dreadlock” (tóc tết kiểu châu Phi) của tôi. Tôi sẽ luôn trò chuyện điều gì đó về thời tiết, sự nghiệp, chính trị hay kể về sự hào hứng của tôi với trò bingo sau mỗi bữa trưa. Và rồi, ai đó sẽ xen vào, như thể sắp đưa ra ý kiến bàn luận, nhưng thay vào đó lại hỏi: “Đây là tóc thật của cậu sao?”

Những người khác chỉ ngồi trong im lặng và nhìn chằm chằm vào tôi như thể bị hớp hồn, mắt họ dõi theo tôi, đầy bối rối.

Mọi người luôn thắc mắc về kiểu tóc tết của tôi, nhưng họ sẽ không hỏi khi chưa đến lúc. Tôi tham gia một bữa tiệc, vài nhóm nhỏ tách ra để nói chuyện riêng. Rồi thì, người tôi trò chuyện cùng sẽ hỏi, “Cậu đã để kiểu tóc “dreadlocks” này bao lâu rồi?” Thế là đột nhiên tất cả mọi người đều tập trung vào cuộc hội thoại của tôi.

Tôi đã để kiểu tóc này trong gần năm năm. Từ bé đến lớn, tôi đã luôn có một kiểu tóc cắt ngắn gọn gàng. Tôi muốn có mái tóc dài ít nhất một lần trong đời. Tôi nghĩ rằng quãng đời đại học sẽ là thời điểm tốt nhất để có một bộ tóc như vậy trước khi tôi trở nên gọn gàng và có được một công việc thật sự. Tôi đã lên kế hoạch cắt chúng vào năm cuối cùng ở trường kinh doanh, nhưng tôi đã không bao giờ làm điều đó. Và thế là, thủ khoa tốt nghiệp ngành kinh doanh có một bộ tóc dreadlocks dài vàng hoe. Sự kết hợp này với tôi trông thật thú vị, dù tôi không chắc là trưởng khoa đã cảm thấy vui khi thấy cảnh tượng ấy.

Hiển nhiên, câu hỏi tiếp theo sẽ là “Làm thế nào cậu có được mái tóc như vậy?”
Thông thường dreadlocks được hình thành sau một thời gian tóc không được gội hoặc chải- một cách không được vệ sinh cho lắm. Với tóc thẳng, sự kết hợp giữa việc chải ngược tóc và lăn các lọn tóc giữa hai lòng bàn tay tạo nên một sợi “dread”. Khi tóc mọc ra thêm, nó sẽ mọc theo sợi dread đã được hình thành.

Giờ thì những người xung quanh đã cảm thấy thoải mái trong cuộc trò chuyện và tôi trông có vẻ khá tuyệt khi đã giải đáp thắc mắc trong đầu họ, chúng tôi đã đề cập về chính thứ mà mọi người thực sự tò mò. Với vẻ mặt vờ như bình thản, vừa ẩn ý lại vừa không phán xét (người già thường không có sở trường ở khoản này), cuối cùng ai đó sẽ hỏi, “Vậy cậu có gội chúng chứ?”

Vâng. Tôi có thể gội tóc bởi vì chúng đã bện quá chặt lại với nhau nên sẽ không bị dầu gội làm bung ra, nhưng tôi vẫn phải tránh dùng dầu xả.

Kể từ khi bắt đầu dự án Mỗi tuần một công việc, tôi đã có những cuộc trò chuyện như vậy ít nhất mỗi tuần một lần. Tuần này là khoảng vài lần trong ngày, khi những người mới bước vào phòng với vẻ mặt bối rối. Những người khác thì thậm chí quên rằng họ mới vừa hỏi tôi nửa giờ trước đó.

“G bốn mươi tám”, cô y tá trẻ trước phòng hô lên.

“Được rồi!” Tôi nói, sau đó chuyển mẩu bánh cuối cùng cho Gretchen, người mà thậm chí còn chưa nhận ra con số cuối cùng này sẽ giúp bà hoàn thành tấm bingo. Bà lấy mẩu bánh và nhìn xuống. “Ồ, cậu thấy chứ,” bà nói, rồi đánh dấu ô G48 bằng mẩu bánh và từ từ đứng dậy. “BINGO!” Bà hô to, đánh thức vài người đang ngủ gật.

Với nụ cười đầy tự hào trên môi, tôi nhìn bà đi về phía trước và tuyên bố tin thắng cuộc của mình, hoặc đúng hơn, của cả hai chúng tôi, vì tôi biết rằng chiến thắng này sẽ không thể diễn ra nếu tôi không chỉ cho bà trước đó rằng ô N34 và I29 đã được hô.

Với một nụ cười trên môi và tờ 10 đô la trong tay, bà nhìn tôi và vẫy vẫy nó như vừa trúng số độc đắc. Tôi cười lại với bà và giơ ngón tay khích lệ. Mọi người vỗ tay, sau đó đứng lên và bắt đầu thu dọn những mẩu bánh và tấm bingo của họ rồi đi ra. Tôi cũng thu gọn mấy mẩu bánh còn lại của mình cùng tấm bingo và nghĩ xem nên đập tay “high-five” hay dành cho Gretchen một cái ôm khi bà quay trở lại.

Cuối cùng tôi đã quyết định dành cho bà một cái ôm.

Nhưng khi tôi nhìn lên, với tấm bingo và mẩu bánh trong tay, bà đang bước ra từ cánh cửa, nắm tay một cụ ông khác nữa. Có vẻ như cuộc vui của chúng tôi ở Dollarama sẽphải hoãn lại.

Vào tuần đó, trường ngôn ngữ đã có một chuyến đi tới thành phố Quebec. Tôi quyết định đi theo, vì tôi đã làm quen được với một vài người bạn mới trong suốt tuần vừa rồi ( tất nhiên là trừ bà Gretchen). Nhưng động lực đặc biệt làm tôi phải nhảy ngay lên chiếc bus màu vàng và giành 3 giờ để ngồi chung với các học sinh khác là cô gái có tên Danna (phát âm là “Dan-nah”).

Tôi thấy cô ở khắp mọi nơi tôi đi qua trong tuần đó – tại buổi hòa nhạc ở trường học, ngoài bưu điện, khi tôi đạp xe qua công viên. Trong cái thị trấn chỉ có một cột đèn giao thông, tôi chắc phải gặp hầu hết mọi người vài lần mỗi ngày. Nhưng Danna thì khác.

Khi tôi thấy cô ấy ở cửa hàng ngay góc phố (lần thứ ba trong ngày), tôi tưởng tượng sẽ hỏi câu “Cô có đang theo dõi tôi không vậy?”, rồi chúng tôi sẽ bật cười vì sự trùng hợp ngẫu nhiên, sau đó tôi sẽ ra vẻ đang ngẫm nghĩ về việc lựa chọn mấy thanh chocolate, để cho thấy rằng tôi đến đây thực sự có mục đích, rằng tôi không phải là một kẻ bám đuôi, và rằng tôi thật sự là một chàng trai vui tính – hay thậm chí có thể một chàng trai mà cô ấy nên mời uống cà phê cùng. Nó sẽ tạo cơ hội cho một cuộc trò chuyện có ý nghĩa hơn trong lần tới chúng tôi gặp nhau, để rồi cô ấy sẽ nghĩ thầm, Hmm, anh chàng có vẻ rất tuyệt.

Vâng, nó đã có thể diễn ra tuyệt hay thậm chí là trơn tru như vậy.

Nhưng thay vào đó, tôi đã nở một nụ cười nửa môi ngượng ngùng mà chỉ gợi lên hình ảnh một kẻ cuồng mộ đáng sợ với việc lựa chọn mấy thanh chocolate.

Ngày hôm sau tôi gặp lại cô ấy bên ngoài trường. Lần này cô đang nói chuyện với Matt, một trong những sinh viên sống cùng nhà với tôi. Tôi nhanh chóng tìm cách chêm vào đoạn hội thoại trước khi họ kết thúc cuộc nói chuyện và rời đi.

“Này, Matt, mọi thứ vẫn ổn chứ?” Tôi hỏi, đầy sốt sắng.
“Tốt chứ, anh bạn.” Rồi anh quay sang phải. “Sean, đây là Danna. Cô ấy học chung lớp với tớ. “

Tôi quay lại và đối diện với cô.

Ôi, cô ấy thật đẹp, tôi nghĩ. Không phải kiểu đẹp tô điểm hay chỉnh sửa trên tạp chí, mà là một vẻ đẹp tự nhiên.Tôi tin rằng cô ấy có thể thức dậy vào buổi sáng chỉ sau vài giờ ngủ, không trang điểm, tóc rối bù, mà thậm chí có thể còn đẹp hơn bây giờ.

Ồ, thật là một sự trùng hợp. Những sự trùng hợp thật thú vị, tôi tự nhủ, và cũng mong rằng vẻ mặt mình đang bộc lộ ra được những gì mình nghĩ.

Tôi đã nghĩ về việc giải thích về bộ dạng như một kẻ cuồng chocolate của mình hay thử câu hỏi kiểu “Cô ấy đã theo chân tôi phải chứ?”, nhưng trước khi tôi có thể nói bất cứ điều gì, cô ấy đã chớp lấy cơ hội trước. Với một nụ cười ranh mãnh, cô hỏi, “Anh là người theo chân tôi suốt ngày hôm qua, đúng chứ?” Rồi bật cười.

Ồ, cô ấy thật tuyệt, tôi nghĩ. Chắc chắn là một người mà tôi nên mời uống cà phê cùng.
“À, tớ phải đi đây,” cô nói. “Hẹn gặp trong lớp nhé, Matt?”
“Chắc chắn rồi,” Matt đáp.
Cô quay sang tôi (với chủ đích gì đó). “Rất vui được gặp anh, Sean.”
“Tôi cũng rất vui được gặp cô, Danna.”

Cô ấy bước ra cửa, còn tôi thì gọi với theo “Tôi chắc chắn sẽ không theo chân cô nữa đâu”. Và ngay lập tức, tôi liền muốn rút lại lời khẳng định đó.

Tôi chưa có một cuộc trò chuyện ý nghĩa nào với Danna, nhưng tôi không thể không bị mê hoặc. Với đôi mắt xanh, mái tóc vàng dài chấm vai, nụ cười chân thật, dáng vẻ mảnh mai, và thái độ khiêm tốn, cô sở hữu một sức hút giản dị trong dáng vẻ bình thản, mà ngay lập tức thu hút tôi.

Tôi quay sang Matt. “Hmm, cô ấy có vẻ rất tuyệt.”
“Đúng vậy, Sean.” Cậu cười, cảm nhận được tôi đã thích cô ấy. “Đúng vậy.”

Ở Quebec, chúng tôi ở trong ký túc xá trong khuôn viên trường đại học ngay bên ngoài thành phố. Sau một buổi tối ra ngoài cùng nhóm sinh viên, vài người trong chúng tôi, có cả Danna, trở lại ký túc xá và ngồi trên sân. Chúng tôi nói chuyện cho đến tờ mờ sáng.
Mặt trời sẽ sớm mọc lên và cuộc hội thoại cũng giảm dần. Danna đang lui dần vào trong. Tôi tìm cách tách ra khỏi cuộc hội thoại. Tôi ngáp và vươn vai, làm vài thói quen biểu hiện đã đến giờ đi ngủ ,rồi đi vào trong.

Danna vừa bước xuống cầu thang bên dưới sảnh. Trong nỗi thất vọng không muốn thấy cô đi khỏi, tôi gọi với lên, “Cậu đang đi đâu vậy Danna?” Rồi vội đuổi theo sau.

Cô ấy đã bắt đầu lên cầu thang, “Tôi sẽ thử leo lên mái nhà để xem mặt trời mọc”, cô đáp lời.

Cô chạy lên cầu thang, và tôi chạy theo sau cô ấy. Tôi chỉ hy vọng rằng cô ấy muốn được tôi bám theo – rằng đó là kế hoạch của cô ấy để chúng tôi có thể xem mặt trời mọc cùng nhau và cô ấy đã mời tôi theo một cách thật tế nhị.

Dù sao đó cũng chỉ là cảnh tượng tôi tự tạo ra trong đầu mình. Và vào thời điểm đó, nó đã giúp tôi có đủ dũng khí để tiếp tục đuổi theo.

Nhưng hóa ra tôi không phải là chàng nạn nhân vô tội của một kế hoạch lãng mạn được tính trước. Sự thật chỉ là cô ấy chưa muốn đi ngủ và muốn xem mặt trời mọc ở trên thành phố. Tầng mái của ký túc xá là một sự lựa chọn hiển nhiên.

Chúng tôi túm lấy hai cái ghế từ tầng trên cùng, trườn ra một cửa sổ lên trên mái, và đặt chúng cạnh nhau. Bầu trời màu xanh coban với những vệt mây hồng tựa những nét cọ vạch ra trên nền trời thành phố. Một cảnh tượng như vậy thật dễ khiến người ta muốn tâm sự về cuộc đời.

“Chúng ta thật may mắn,” Danna nói, ngưỡng mộ cái nhìn siêu thực của chúng tôi. “Điều đó đã giúp tôi có được sự nhìn nhận đúng đắn, nhắc nhở tôi trân trọng tất cả những điều nhỏ nhặt, và biết ơn cơ hội này trong cuộc sống.” Cô ấy ngưng lại một chút, rồi tiếp “Tôi không biết, tôi chỉ thấy nó vô cùng khiêm nhường.”

Nếu có một cuốn sách mang tên Triết lý cuộc sống của Sean, mà tập hợp tất cả niềm tin và cái nhìn nhiệt thành của tôi về cuộc sống, thì rõ là Danna đã đọc qua nó. Trong cuộc trò chuyện của chúng tôi, cô đã một cách rất tự nhiên, kể ra những gì mà tôi trải qua và thu nhặt được một cách vô thức trong nhiều năm. Như thể rằng ai đó đã soạn sẵn và khiến cho cô ấy nói ra điều đó, tương tự như lúc Ian đăng quảng cáo tìm người yêu trên tờ báo của trường. Để chọc cậu ấy, tôi đã tạo một tài khoản email giả và gửi cho Ian những bức thư tình. Bởi vì tôi hiểu Ian quá rõ, chỉ cần một vài email để cậu ấy nhận ra rằng mình đã tìm được một ý trung nhân hoàn hảo. Cậu ấy đã rất hào hứng cho đến khi phát hiện ra đó là tôi. Tôi chỉ hy vọng lần này sẽ không kết thúc với một trò đùa quá trớn tương tự, và một kết cục đau lòng.

Với Danna, tôi không thể nói nên lời nào. Tôi cảm thấy mình như không thể đóng góp được gì ý nghĩa vào câu chuyện- đặc biệt là khi cô ấy đã chia sẻ rất nhiều thứ tương đồng với quan điểm của tôi. Tất cả những gì mà tôi có thể làm là gật đầu tán thành với câu “Đúng vậy”. Và thỉnh thoảng lại đổi mới với câu “Đúng vậy, tôi hoàn toàn hiểu những gì cô nói,” trong một sự cố gắng để cho thấy sự chân thành của tôi cũng như gạt bỏ những nghi ngờ cô ấy có về việc tôi có những động cơ ngầm trong việc tán thành cô ấy.

Có một cảm giác gì đó thật tráng lệ khi bạn thức cho đến lúc mặt trời mọc. Ít nhất là khi bạn đã quyết định làm như vậy. Khi bạn đi bộ về nhà, vẫn tỉnh táo, mặc quần áo từ đêm hôm trước, trong khi đối diện với đôi mắt dò xét của những người trên đường đi làm và những tia nắng mặt trời chưa bao giờ sáng như vậy, một cảnh tượng thật không mấy hào hùng.

Đêm nay quả là đêm kỳ thú.

Cuối cùng chúng tôi cũng nói lời chúc ngủ ngon. Chúng tôi đứng dậy và ngừng lại một chút để ngắm nhìn lần cuối khung cảnh yên bình của thành phố với ánh nắng mặt trời bắt đầu ló ra từ trong màn đêm. Tôi quay về phía Danna, với tất cả nhưng gì chân thành nhất, và cố gắng chuyển tải được nhiều thông điệp nhất, tôi cố tạo ra một khoảnh khắc. “Danna, tôi thực sự rất vui vì được nói chuyện với cô đêm nay”

Tôi muốn bộc lộ cho cô ấy thấy mình đã cảm thấy tận hưởng cuộc trò chuyện như thế nào. Rằng tôi rất mong được gặp lại cô ấy. Và tôi cảm thấy có gì đó đặc biệt giữa hai chúng tôi. Điều đó khá đơn giản, cô ấy đã làm tôi ngạc nhiên. Nhưng tôi muốn cô ấy cảm nhận được điều đó mà không cần phải nói ra.

Dường như vẫn đang đắm chìm trong khung cảnh và sự cảm kích, Cô ấy mỉm cười và chợt đáp, “Đúng vậy, thật là vui .” Rồi sau đó, bước dần về phía cầu thang.

Tôi đoán cô ấy đã không có cùng cái giây phút tuyệt vời như tôi đã có.

Hoàng Ngân
Dịch từ sách “The one-week job project”
theo sự cho phép của tác giả Sean Aiken, cho mục đích phi lợi nhuận

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: