Sách 1wj | Tuần 10: nhân viên bán phần mềm máy tính

ĐỊA ĐIỂM: VANCOUVER, BRITISH COLUMBIA

Lại một sáng thứ hai. Tôi gần như kiệt sức trên đường đi đến chỗ làm ngày đầu tiên trong giờ cao điểm ở Vancouver. Cứ thay đổi công việc mỗi tuần thật sự rất khó khăn. Ngay khi tôi bắt đầu làm quen được với một vị trí nào đó, thì đã tới thứ Sáu. Tôi chào tạm biệt mọi người, và bắt đầu lại từ đầu – địa điểm mới, qui định trang phục mới, đồng nghiệp mới, sếp mới. Phần lớn mọi người đều hồi hộp trong ngày làm việc đầu tiên. Tôi đã có tận 10 ngày đầu tiên, và nếu tôi có thể tiếp tục được dự án này, tôi sẽ có nhiều hơn nữa.

Tôi quay trở lại Vancouver vì bạn thân của tôi, Ian, tuần sau đó sẽ đám cưới và tôi làm chú rể phụ. Tôi có công việc văn phòng đầu tiên của mình, ở một công ty chuyên bán phần mềm máy tính gọi là SustaiNet Software Solutions tại Vancouver.Thật ra thì tôi không hề mong chờ công việc này chút nào. Tôi tới thành phố hôm thứ Sáu, soạn một cái balo quần áo nhỏ, và ngay lập tức sau đó đi đến bữa tiệc độc thân cuối tuần của Ian, và bữa tiệc này đã kéo dài tới tận một giờ sáng ngày thứ Hai. Tôi thức dậy sau đó 5 tiếng (lạy trời là ở trên giường của mình) và đi làm.

Cảm thấy hơi kì lạ khi tất cả mấy đứa bạn của mình đều chuẩn bị kết hôn hết rồi. Rằng chúng tôi đang dần tiến tới cái giai đoạn đó của cuộc đời. Hơi nực cười khi nghĩ rằng có một độ tuổi mà chúng ta sẽ bắt đầu cảm thấy mình nên kết hôn. Rồi không lâu sau đó thì bạn bè sẽ bắt đầu bàn bạc việc có con cùng thời điểm để có thể đi dạo trong công viên chung với nhau, ngồi ở băng ghế gỗ trò chuyện, canh chừng tụi nhỏ chơi leo trèo và mấy bạn sẽ không phải là người duy nhất phải rời khỏi bữa tiệc trước 8 giờ tối. Còn tôi thì đang cố để sống sót ngày làm việc đầu tiên của mình ở văn phòng.

Tôi nghĩ là văn phòng là chỗ của “công việc thật sự”. Đây là bàn làm việc của tôi. Đây là máy tính của tôi. Trên tường có treo cái đồng hồ. Khi đồng hồ điểm 5 giờ chiều, tôi dừng công việc lại và đi về nhà. Không làm lụng gì nữa. Khi tôi làm việc ngoài cái khung 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, một cách nào đó tôi cảm thấy mình nổi loạn ghê.

Tôi thích cái ý tưởng văn phòng. Nó gắn cho công việc cái mác chính thống. Tôi thực sự thích nói những câu như “Cứ gửi qua văn phòng của tôi” hay “Tôi sẽ gọi lại khi tới văn phòng”. Và họp hành trong căn phòng bự với những cái ghế da to đùng, thoải mái, tụ tập bên cái bình nước nóng lạnh, bàn chuyện những người mới.

Tôi là kẻ đã sống sót qua buổi tối hôm trước. Trên lý thuyết, tôi nghĩ văn phòng rất tuyệt vời – tập trung được mọi người với nhau, cải thiện việc giao tiếp nhờ đó thì làm được việc hơn. Tôi chỉ không nghĩ là tôi có thể làm được điều đó mỗi ngày. Nhưng mà nói đi thì phải nói lại, tôi cũng chưa bao giờ làm công việc văn phòng cả.

Cuối cùng thì tôi cũng tới văn phòng làm việc có 9 tầng ở khu trung tâm thành phố và gặp sếp của tôi trong tuần này, Howard. Anh ấy khoảng năm mươi mấy tuổi. Hói và có râu quai nón, anh ấy có một nụ cười rất đẹp và tràn đầy năng lượng.“Hey! Sean, chào mừng cậu” anh ấy nói với giọng Nam Phi.Không có gì quá bất ngờ, văn phòng trông rất giống văn phòng. Có bàn làm việc, ghế, máy tính, văn phòng phẩm, máy pha cà phê và một cái ghế salon cho khách khi có hẹn.

Howard đưa tôi vào phòng làm việc của anh ấy, và tôi kéo ghế ngồi đối diện với anh ấy tại bàn làm việc. Văn phòng của anh ấy khá đúng chuẩn, với một vài dấu ấn cá nhân: hình của Howard khi chơi nhảy dù và cưỡi ngựa; một bức hình gia đình trên bàn nữa. Dùng đèn đứng thay cho đèn trần trắng tạo nên yếu tố con người cho căn phòng. Tôi quyết định là văn phòng rất giống văn phòng nhưng cũng hợp thời lắm.Chúng tôi nói chuyện về lịch sử công ty và tôi cũng tham gia cuộc họp sáng thứ Hai hàng tuần. Sau đó, Howard dắt tôi đến chỗ làm việc của mình. Tôi ngồi xuống và anh ấy đưa tôi một cuốn tập sách về thông tin công ty. “Đây, Sean, cậu đọc nhé. Cái này sẽ giúp cậu biết rõ hơn về công việc của chúng tôi ở đây” anh ấy nói và sau đó đi về văn phòng của mình.

Tôi nhìn xuống quyền giới thiệu “SustaiNet Software Solutions.”

Tôi tự nhủ, “Được rồi, bắt đầu nào” nhằm tự thúc đẩy bản thân. Tôi nhìn qua bên trái và thấy máy nước nóng nước lạnh phía bên kia hàng lang. Tôi đứng dậy, lấy một cái ly giấy đặt kế bên, rót nước, quay lại bàn làm việc của mình, và thử lại lần nữa “Được rồi, giờ thì bắt đầu nào.” Tôi nhấp một ngụm nước, và bắt đầu đọc. “SustaiNet Software Solutions là nhà phân phối và cài đặt hệ thống quản lý thông tin mạng để hỗ trợ các công ty, tổ chức quản lý hiệu quả khối lượng lớn thông tin để đạt được mục tiêu bền vững về môi trường và xã hội”. Ừ thì, tới giờ tôi cũng không chắc về ý nghĩa của phần này lắm.

Sau vài tiếng đồng hồ đọc thông tin về phần mềm và quy trình cho buổi triển lãm thương mại vào thứ Năm, tôi nhìn lên đồng hồ – 11 giờ 30 phút sáng. Đầu óc tôi bắt đầu vẩn vơ. Một năm sau, liệu tôi có thể ngồi tại cái bàn này, làm công việc tương tự như vậy lúc 11 giờ 30 phút sáng không? Tôi không chắc là tôi có thể. Nhưng mà cũng tùy, chỉ cần là một công việc phù hợp là được. Howard trông có vẻ rất yêu công việc của mình. Anh ấy sở hữu công ty này nên anh ấy đầu tư nhiều hơn cho sự phát triển của nó. Anh ây có động lực và rất hào hứng khi nói chuyện về công ty. Anh ấy biết anh ấy muốn đưa công ty đi đến đâu.

Tôi nghĩ là việc có một thói quen thường ngày cũng rất tốt. Nhưng tôi chỉ là không sẵn sàng lắm cho việc đó. Tôi thấy rằng một thói quen có thể loại bỏ được mối bận tâm của tôi về việc quyết định cho mỗi ngày, do đó sẽ cho tôi nhiều thời gian hơn để đánh giá mình và cái sự mất phương hướng của mình. Tại thời điểm đó của cuộc đời tôi, việc tiếp tục dịch chuyển, khám phá, thử nhiều điều mới lạ lại dễ dàng hơn.

Tới thứ Sáu thì mọi chuyện cũng chẳng có gì thú vị hơn ngày đầu tiên. Đồng nghiệp của tôi rất tốt. Họ rất thoải mái với thời gian của họ giành cho tôi và rất vui vẻ nữa. Việc mà tôi không thích đó là phần việc của tôi. Nhưng thực tế thì tôi cũng chắc không thể học và áp dụng được những kĩ năng của các nhân viên khác chỉ trong một tuần, nên tôi đã không thể làm được việc gì thú vị mà có thể giúp ích cho họ.

Tôi giành phần lớn thời gian của ngày cuối cùng tại bàn làm việc của mình, nhập thông tin liên lạc từ các danh thiếp mà chúng tôi thu thập được ở buổi triển lãm thương mại ngày hôm trước. “Leads” đó là từ dùng trong ngành này để gọi những thông tin đó. Howard nói là anh ấy sẽ tới gặp tôi vào cuối ngày, nhưng tôi có cảm giác mình sẽ bị mắc kẹt trong một vực thẳm đầy danh thiếp hàng giờ liền. Tôi đã bắt đầu có suy nghĩ là khi mà tôi thoát khỏi cái vực sâu này thì tất cả đèn trong tòa nhà đều đã tắt, ghế được xếp vào ngay ngắn và mọi người đã về hết rồi. Tôi sẽ phải di chuyển giữa một ma trận tia laser làm sao để chuông báo động không kêu.

Ngày hôm đó khá là yên ắng. Cái góc làm việc nhỏ của tôi và ánh đèn trần lặng lẽ mờ mờ gợi trong tôi nhiều suy nghĩ. Tôi có thực sự tin là năm này có thể giúp tôi biết mình muốn làm gì với cuộc đời mình hay không, hay là tôi chỉ đang sáng tạo ra cách để lừa bản thân mình tin vào điều đó? Tất cả những điều này có phải chỉ là một mức độ cao hơn của sự trì hoãn để tôi có thể tiếp tục trốn tránh, thoát khỏi sự sợ hãi của mình, dập tắt sức ép từ mọi người bên ngoài và tránh có được một công việc thật sự?Những người biết rõ tôi sẽ nói là tôi sống trong mơ. Các bạn của tôi gọi đó là Thế Giới của Sean. Một nơi mà mọi thứ đều có thể và chỉ cần có “suy nghĩ vui vẻ” thì mọi chuyện sẽ suôn sẻ. Hay còn gọi là, Vùng Đất Không Bao Giờ Có (the Neverland).

Tôi tự hỏi là tôi có nên từ bỏ chuyến đi cổ tích này và dừng việc thuyết phục bản thân rằng tôi thật sự tốt hơn nhờ vào trải nghiệm này. Tôi không phải là người đầu tiên nghi ngờ và thắc mắc về hướng đi và hiện trạng của mình trong cuộc sống. Chắc chắn là phần lớn mọi người đều phải đi qua đoạn đường này một lúc nào đó, khổ sở với cùng một quyết định, tự hỏi mình cùng một câu hỏi. Và, chỉ dựa trên số lần tôi nghe mọi người than phiền về công việc của mình thì chắc là phần lớn đều đi tới một kết luận: Đời là vậy. Chấp nhận thôi. Kiếm một công việc thực sự đi.

Tôi vẫn chưa tìm ra lý do nào khiến một công việc lại không “thực” bằng một công việc khác, nhưng tôi có một nghi ngờ rất lớn đó là để có thể gọi là công việc thực sự thì chắc nó liên quan đến việc gì đó mà bạn không thích. Thêm vào đó, thì việc đó sẽ đòi hỏi phải mặc đồ công sở, bị kẹt xe trong giờ cao điểm. Có một công việc mà mình yêu thích, và có thể kiếm được đủ tiền để sống cuộc sống mà mình mong muốn khiến tôi cảm thấy có tội – như là tôi đã gian lận hệ thống này.

Có tội hay không có tội thì đó là mục tiêu mà tôi đã đề ra. Nhưng nếu tôi không kiếm ra thì sao? Tôi đã bắt đầu bước đầu tiên, đặt mình vào và mở lòng với sự phê phán và cuộc phiêu lưu, nhưng nếu tôi đã cố gắng hết sức mà vẫn thất bại thì sao? Rồi sau đó thì sao? Tôi có phải chấp nhận tồn tại một cách bình thường không?Một năm trước ở Thái Lan, tôi có gặp một người, anh ấy đã nói rằng anh ấy rất giống tôi hồi bằng tuổi tôi – đầy lý tưởng, tìm kiếm niểm đam mê thay vì nghề nghiệp. Sau đó anh ấy đi học ở trường kinh doanh, kiếm được lương khủng, có xe Porsche, nhà lớn, phụ nữ, và rồi từ bỏ lý tưởng của mình.

“Điều gì đã thay đổi?” Tôi hỏi.

“Tại sao tôi phải từ bỏ lý tưởng của mình?”

Anh ấy ngả lưng ra ghế như một ông già thông thái mặc dù chỉ mới có hai mươi chín tuổi và nói “Một ngày nào đó cậu sẽ tự biết tại sao”.

Tôi cười và lịch sự đáp lại “Tôi hy vọng điều đó sẽ không xảy ra.”

Nhưng nó chỉ có vậy thôi. Tôi HY VỌNG là không. Đôi lúc tôi cảm thấy mình khá ngây ngô khi muốn những điều này, tin rẳng đó là điều có thể. Có thể một ngày nào đó tôi cũng sẽ học cách để thỏa hiệp với lý tưởng của mình và chấp nhận làm một công việc mà tôi không có đam mê.

Nhưng niềm tin này, hy vọng này và một điều gì đó hơn thế nữa là động lực để tôi tiếp tục. Và trong thời điểm này, giúp tôi dập tắt mọi nghi ngờ về dự án này. Tiếng bước chân phá tan sự im lặng của ánh đèn trần và đưa tôi về lại thực tại. Howard đưa đầu vào khu vực làm việc của tôi và nói “Hey, Sean, hôm nay đủ rồi. Tới giờ về rồi”.

Tôi dọn dẹp mọi thứ và đi ra thang máy. Tôi nhìn thấy hình ảnh của thế giới bên ngoài lần đầu tiên sau giờ ăn trưa qua cái cửa sổ cuối hành lang. Và bạn biết không, cuối cùng thì ở ngoài trời vẫn còn sáng.

Vy Đinh
Dịch từ sách “The one-week job project”
theo sự cho phép của tác giả Sean Aiken, cho mục đích phi lợi nhuận

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: