Sách 1wj | Tuần 9: Nhân viên khu nghỉ dưỡng trượt tuyết

Địa điểm: Louise lake, Alberta

Tôi đã có một tinh thần kiểu “làm thiệt chăm, chơi thiệt đã, quẩy nhiệt tình” khi làm ở khu nghỉ dưỡng. Tôi đã cố gắng hết mình để bắt kịp vì giờ đã là cuối tháng Tư, gần hết mùa, hầu hết nhân viên cũng đã qua 6 tháng thực tập.

Suốt tuần, tôi làm việc ở nhiều phòng ban khác nhau: bộ phận leo núi, bộ phận phục vụ thang máy, bộ phận hướng dẫn trượt tuyết, và với bộ phận tổ chức sự kiện để giúp chạy sự kiện kết thúc mùa xuân cho mùa này. Sự kiện sẽ tràn ngập những màn trình diễn âm nhạc, những thử nghiệm, những tay đua đường dốc núi, và hàng loạt những hoạt động khác. Còn có cả cuộc thi ăn bánh hot-dog. Tôi cân nhắc đăng ký nhưng đến cuối lại quyết định rằng để nguyên khuôn mặt của mình vào như nhân cái bánh hot dog, nước miếng chảy trong miệng, như một kiểu phản xạ có điều kiện, và sau đó bí mật nôn thốc nôn tháo dưới bàn để tránh bị nhòm ngó không phải là điều tôi muốn thử. Nó thú vị để xem hơn để làm.

Week 9 (2).jpg

Đó là công việc 1 tuần đầu tiên mà tôi được thử nhiều bộ phận trong cùng một công ty. Nó đã cho tôi góc nhìn rất khác biệt. Có đến hơn 600 nhân viên tại Lake Louise, và tôi đã thấy khối lượng công việc khổng lồ đã được sắp xếp vận hành một cách hiệu quả trong một công ty lớn ra sao.

Tôi không bao giờ nghĩ tôi sẽ thích thú làm việc trong công ty lớn. Tôi cho rằng sẽ rất khó để phát triển tinh thần đồng đội và thấy được tôi đã đóng góp ra sao cho toàn bộ thành công của công ty. Nhưng mỗi phòng ban mà tôi đi qua là tập hợp của nhiều nhóm nhỏ hơn, và mỗi nhóm lại có nét văn hóa riêng trong bối cảnh toàn công ty. Nó dường như giúp viêc vận hành được trơn tru và làm cho mọi người cảm thấy họ có vai trò quan trọng trong công ty.

Vào thứ Tư, tôi đã ở trong khu cafe ở chân núi khi nghe lóm được cuộc nói chuyện giữa một vị khách và một nhân viên. Người nhân viên này, tầm 20 tuổi, đang biện minh cho công việc có mức lương tối thiểu theo mùa của cô. Vị khách có vẻ không hài lòng lắm với lý giải của cô, nhưng người nhân viên này vẫn cố tỏ vẻ bi thảm với tình trạng của cô, cứ như thể để cho thấy là cô có thể làm nhiều điều quan trọng, to lớn hơn thế nữa. Cô dường như muốn vị khách đừng phán xét cô dựa trên công việc hiện tại, vì cô đã có một kế hoạch cho mình.

Tôi đã nghe vài cuộc nói chuyện tương tự suốt tuần. Phần lớn nhân viên rất yêu công việc của họ. Họ làm việc tại một trong những khu nghỉ dưỡng trên núi với khung cảnh ngoạn mục thuộc hàng bậc nhất ở Canada, nơi họ có một mùa nghỉ ngơi và có thể leo núi bất kì lúc nào. Đã thế, nơi đây còn có rất nhiều lễ hội và sự kiện nữa chứ. Tuy nhiên nhiều người vẫn cảm thấy tội lỗi vì trì hoãn lộ trình công việc thực sự (hoặc ít nhất cũng cảm thấy có áp lực bên ngoài vừa đủ để gây ấn tượng này với một người quan sát bên ngoài như tôi).

Như tôi còn nhớ, tôi đã luôn có mặt trong các buổi họp mặt, sẵn sàng luyên thuyên về “kế hoạch của tôi”, biết rằng nó sẽ truyền đạt cho người nghe về mong muốn phát triển bản thân của tôi, và nói rằng tôi nhận thức được rằng tôi có thể làm tốt hơn. Vì lý do nào đó, việc tự thỏa mãn với bản thân lại là điều không thể chấp nhận được. Tôi đã luôn cho rằng những người trẻ khác biết cách để sử dụng thời gian sau khi kết thúc đại học, và tôi là người duy nhất khổ sở để tìm ra cách. Những người trẻ ấy khẳng định những kế hoạch của mình với sự tin tưởng và tự tin, cứ như thể nó đã được diễn tập nhiều lần. Khi tôi ở giữa họ, tôi cũng như thế. Chúng tôi đánh giá tính hiệu lực cho kế hoạch của từng người và tiếp tục làm điều này vào ngày khác nữa. Khi tôi bận, tôi không chút hoài nghi gì về nó. Tôi ở trong kế hoạch ấy và cảm thấy ổn. Nhưng khi mọi thứ trở nên tĩnh lặng, một phần trong tôi tự hỏi nếu nó chỉ là vở diễn thì sao, nếu chẳng qua là chúng ta đã cố gắng thuyết phục người khác và tự thuyết phục chính mình là nó ổn thì sao? Sau đó, tôi bắt đầu nhận ra rằng phần lớn người trẻ cũng như tôi, chỉ là họ che đậy khi họ đi cùng nhau mà thôi.

Minh Nhật
Dịch từ sách “The one-week job project”
theo sự cho phép của tác giả Sean Aiken, cho mục đích phi lợi nhuận

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: