Sách 1wj | Tuần 7: huấn luyện viên Yoga

ĐỊA ĐIỂM: EDMONTON, ALBERTA

NHÀ TUYỂN DỤNG: PHÒNG TẬP LOTUS SOUL

MỨC LƯƠNG: $34,310 MỘT NĂM (NGUỒN: tổng cục thống kê về lao động)

MÔ TẢ CÔNG VIỆC

Sắp xếp thảm, quét sàn tập, chào các học viên tới tập. Tham dự khoảng 6 giờ dạy yoga mỗi ngày, lúc thì tham gia tập, lúc thì học kĩ thuật dạy bẳng việc quan sát Henri, chủ phòng tập Lotus Soul.

Thứ sáu là đến lượt tôi dạy. Tôi quên một hai tư thế và phải lén xem lại ghi chép của mình khi các học viên nhắm mắt, nhưng nhìn chung thì buổi tập diễn ra khá tốt đẹp – mặc dù dĩ nhiên tôi là một giáo viên khá khó tính (đó là theo như học viên nói lại với tôi sau đó).

IQ NGÀNH

  • Khoảng 30 triệu người Mỹ tập yoga – tỉ lệ 1 trên 10 đó!
  • Khoảng 75 phần trăm người tập yoga là phụ nữ.
  • Có hai loại bẳng yoga (ở Mỹ) là 200 giờ và 500 giờ. Thường thì các phòng tập yoga chỉ yêu cầu chứng chỉ 200 giờ để làm việc.
  • Có nhiều loại yoga khác nhau. Hatha yoga là hình thức phổ biến nhất ở Mỹ và nó phù hợp với các bạn mới tập. Hình thức này tập trung vào cân bằng trí óc và cơ thể thông qua hàng tá tư thế được thực hiện nhẹ nhàng và chậm rãi.

Trong một buổi họp mặt thường thì câu hỏi thứ hai hay thứ ba sẽ là “Bạn làm nghề gì?” và điều đó gần như định nghĩa bạn là ai. Nhưng tôi nghĩ rằng có nhiều bạn trẻ nói rằng đó không phải là tôi; tôi còn nhiều hơn là mỗi cái nghề mà tôi đang làm.

Henri, Giáo viên hướng dẫn yoga tại phòng tập Lotus Soul

Cuối buổi sáng thứ hai, tôi phân vân đứng trước cửa phòng tập Lotus Soul trên Đại Lộ Whyte ở Edmonton. Tôi tự hỏi có bao nhiêu người đến nơi làm việc ngày đầu tiên với tất cả những gì họ có – kiểu như chuẩn bị sẵn sàng để dọn vào 1 chỗ ở mới nếu công việc đòi hỏi. Tôi thì chỉ thiếu mỗi cái mền với cái gối. Tôi phải mang theo tất cả đồ đạc của mình vì tới tận tối hôm đó tôi mới được tới cái ghế bành tiếp theo – chỗ ngủ của mình. Và với cân nặng của cái vali, túi máy vi tính và ba lô, tôi leo lên cầu thang để đi đến phòng tập – phòng tập có hai lầu.

Có 2 cửa kính ngăn giữa phòng tập và phòng chờ. Đột nhiên hai cánh cửa bật mở. Một lớp học vừa xong. Ánh sáng mặt trời xuyên qua cửa sổ ở phía cuối phòng và phản chiếu lên cái sàn gỗ nhẵn bóng. Cảm thấy hơi bị lạc lõng, tôi từ từ và cẩn thận cởi giày trong khi các học viên lấy đồ của họ và hướng về phía cửa ra. Tôi nhìn xung quanh phòng tập và thấy một người đàn ông cao, tóc bạc,  gương mặt dễ nhìn, khoảng năm mươi tuổi hơn (gần khoảng sáu mươi) tôi đoán thế. Là Henri, tôi tự nhủ.

Ánh nhìn của chúng tôi chạm nhau. Ông kết thúc cuộc nói chuyện với một học viên cùng cái siết vai thân thiện và tiến về phía tôi. Những lọn tóc bạc xoăn dài trôi ở phía sau ông, ông di chuyển với sự thu thái của một vị sư thầy và nụ cười rất ấm áp và dễ chịu.

“Chào Henri. Tôi là Sean, giáo viên hướng dẫn mới của ông”

“Chào mừng Sean. Chúng tôi rất vui khi có cậu ở đây” – ông nói

Không có lịch học vào buổi trưa. Chúng tôi bắt đầu nói chuyện và chia sẻ quan điểm của mình về cuộc sống trong phòng tập không người. Ông nói tôi nghe triết lý của mình về yoga: “Yoga không chỉ là học cách làm các tư thế” – ông nói. “Khi thực hiện các tư thế, chúng ta học cách kết nối với những giới hạn của cơ thể mình, nhưng chúng ta cũng bắt đầu hiểu cách hoạt động dưới các điều kiện đó – chúng ta làm sao với những thử thách đó? Chúng ta sẽ trở nên khó chịu? Chúng ta sẽ trở nên hay phán xét? Chúng ta sẽ muốn từ bỏ? Hãy đối mặt với thực tế là tất cả mọi người trên thế giới này đều gặp phải thử thách – cách chúng ta phản ứng lại với những thử thách đó sẽ quyết định con đường của chúng ta.”

Một cuộc hành trình kì lạ đã dẫn đến việc Henri mở phòng tập yoga khi ông đã 56 tuổi. Quyết định nghề nghiệp của ông đã gây ấn tượng với tôi. Khi khoảng bốn mươi mấy tuổi, ông và đồng sự của mình mở một công ty phục vụ tiệc khá thành công. Sau bảy năm, doanh thu kinh doanh hàng năm của công ty đã khoảng 1 triệu đô la. Mọi thứ về mặt tài chính rấttuyệt vời, và Henri và đồng sự của mình có đủ tiền cho những điều tốt đẹp hơn trong cuộc sống. Duy chỉ có một vấn đề thôi. Nhiều năm ròng rã làm việc liên tục hàng giờ mỗi tuần đã khiến họ kiệt quệ. Họ nhận thấy rằng cái giá phải trả cho phát triển kinh doanh, sự giàu có là rất lớn – đó là sự hạnh phúc. Do đó, họ bán công ty của mình.

“Nghề phục vụ tiệc đã không thể nuôi dưỡng tâm hồn tôi” – anh ấy nói. “Tất cả chỉ để chi trả hóa đơn. Và việc có công ty riêng của mình, kiếm được nhiều tiền khiến việc từ bỏ số tiền đó thật sự khó khăn. Phải trải qua một chút thời gian tìm kiếm và kết nối lại với tâm hồn mình để có thể nói “Được rồi, tôi có thể kiếm chừng này tiền, nhưng đây là cái giá phải trả”. Một vài người không bao giờ có thể thực hiện được quyết định đó. Đó không phải là một điều dễ dàng để làm mà không thấy hối tiếc.

Sau khi bán công ty của mình, Henri quyết định chuyển đến sống tại Quần Đảo Cayman và làm điều mà ông luôn luôn muốn – trở thành giáo viên hướng dẫn lặn bình khí. Mặc dù lương chỉ bằng một phần nhỏ so với số tiền ông kiếm được hồi còn kinh doanh dịch vụ phục vụ tiệc, ông cảm thấy hạnh phúc hơn rất nhiều “Sean, tôi thật sự rất hạnh phúc khi nhận được chi phiếu lương đầu tiên, tôi đã rất muốn đóng khung và treo nó lên” – ông nói. “Tôi đã định làm rồi đó nhưng mà lúc đó tôi rất cần tiền”.

Tôi có thể tưởng tượng được hình ảnh ấy, một làn gió nhẹ thổi từ Biển Caribbean, phía sau là hình ảnh khách du lịch đang chuẩn bị dụng cụ lặn, Henrin đứng đó, cầm tờ chi phiếu lương đầu tiên bẳng hai tay, cười rạng rỡ đầy tự hào. “Tôi tin rằng sự sai lầm lớn nhất của đời người là không bao giờ dành thời gian để quan sát và đánh giá chính mình. Làm sao chúng ta có thể phát triển nếu không làm vậy? Cho tới tận phút cuối đời, tôi sẽ luôn có cái kí ức đó – rằng tôi đã chọn làm theo con tim của mình. Đó là thứ tôi đã thật sự muốn làm, và tôi đã làm, và không hề có hối tiếc nào cả. Không một chút nào. Và đó là một cảm giác rất tự do.”

Vẻ ngoài điềm tĩnh của Henri khiến tôi rất dễ nối kết với ông; Tôi liếc nhìn đồng hồ và đã hai tiếng rưỡi trôi qua rồi. Nếu tôi muốn về kip giờ cho bài học đầu tiên của mình vào tối hôm đó, tôi cần phải kiếm cái gì để bỏ vào bụng.

Tôi rời khỏi sự thanh tịnh của phòng tập và bước tới sự hỗn độn của giờ cao điểm, nhưng đó không hề làm tôi bận tâm. Tôi cảm thấy tràn đầy năng lượng và sức sống nhưng cùng lúc lại rất điềm tĩnh. Khi tôi chợt nhớ ra là trong bốn ngày nữa tôi phải dạy yoga – và chuyến thăm đầu tiên của tôi tại phòng tập vừa diễn ra vài phút trước – tôi nhanh chóng cảm thấy hồi hộp lại.

Cái ngày trọng đại đã đến, tôi cảm thấy giống như là nguyên tuần rồi tôi đã học bài để thi cuối kì vậy. Bâu giờ tới ngày tôi dạy học. Các bạn học viên ngồi đối diện tôi trong tư thế thiền, mắt nhắm lại – tư thế bắt đầu của các bài tập yoga. Âm nhạc êm dịu lả lướt trong phòng tập. Henri ngồi trên tấm thảm kế bên tôi.

Đầu óc tôi tự dưng nghĩ đến buổi nói chuyện giữa chúng tôi hôm thứ hai. Tôi nhớ đến ánh mắt ngưỡng mộ chân thành mà Henri dành cho tôi khi ông nói, “Sean, cậu tạo cảm hứng cho tôi. Tôi rất mong chờ xem cậu sẽ làm gì trong hai mươi năm nữa , bởi vì cậu sẽ làm nhiều điều tuyệt vời trong cuộc đời của mình”.

Cái cảm giác có ai đó tin tưởng vào tương lai của mình thực sự rất tuyệt, nhưng không phải lúc nào tôi cũng cùng chung suy nghĩ đó. Chắc chắn là tôi muốn làm điều gì đó tuyệt vời với cuộc đời mình. Nhưng thật sự nó có nghĩa gì? Hồi trước, thì lúc nào cũng có một công thức. Ghi chép bài vở ở lớp, làm bài tập ở nhà, học bài để thi và bạn sẽ có điểm số ổn ổn. Tập luyện chăm chị, tăng cường khả năng phối hợp, tập thể dục thường xuyên và bạn sẽ có thể thành một vận động viên tốt tốt. Nhưng bây giờ, làm sao mà tôi có thể làm hài lòng cái viễn cảnh “Những điều tuyệt vời” không rõ ràng này được?

Làm sao mà ai đó có thể định nghĩa được cái khoảnh khắc thành công hay đã được phát triển hết tiềm năng của mình? Đối với một số người, có thể đó là cấp bậc mà họ có thông qua tiền tại và địa vị. Một vài người khác thì đó có thể làm một trải nghiệm hạnh phục hay sự khai sáng ở một mức độ nào đó. Hoặc có thể là sau khi hành động của họ có ảnh hưởng tích cực lên một số lượng người nhất định nào đó. Bẳng bất cứ phương pháp nào chúng ta dùng để đánh giá và cho điểm, thì làm sao chúng ta biết được khi nào là đủ? Khi nào chúng ta sẽ dừng việc mong muốn thêm nữa? Và quan trọng nhất là, khi nào điều đó trờ thành “tuyệt vời”?

Các học viên trông có vẻ an yên, khoanh chân ngồi trước mặt chúng tôi, chìm trong suy nghĩ của mình. Tôi hơi phân vân trong việc bắt đầu buổi học, sợ là chỉ một cái run trong giọng nói của mình thì mọi người sẽ biết là tôi đang hồi hộp. Sự im lặng càng lúc càng lớn. Một giọt mồ hôi chảy qua trán tôi. Tôi lén nhìn về phía Henri. Ông gật đầu cười và khuyến khích tôi. Và tôi bắt đầu.

Vy Đinh
Dịch từ sách “The one-week job project”
theo sự cho phép của tác giả Sean Aiken, cho mục đích phi lợi nhuận

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: