Learning Journal | 8 Dec 2017, ngày đầu đi học trở lại

Đến trễ 5 phút, lớp học đã bắt đầu. Chọn bàn, bàn ghế hơi nhỏ và thấp, thiệt bất tiện. Ngó xung quanh thấy mọi người đã có sách, bèn hỏi thăm một bạn lấy sách ở đâu, bạn chỉ lên chỗ thầy lấy, thế là lăng xăng ra khỏi chỗ ngồi rồi cứ thế bước lên chỗ thầy và thò tay lấy sách.

Thầy ngước lên hỏi
– “anh đã hỏi tôi chưa?”
– “anh đến muộn, không xin phép vào lớp; anh lên đây làm tôi phải ngắt quãng ảnh hưởng đến bài giảng và các bạn học; sao anh không giơ tay lên hỏi?”

thế là đứng chắp tay xin lỗi rối rít, thầy ngó rồi cũng đưa sách, tài liệu và kèm lời dặn dò về chuyện điền phiếu ghi thông tin cá nhân.

Về chỗ ngồi cảm giác kì kì, không bị quê, chỉ là thấy kì kì, thấy mình như bị tăng động, lăng xăng lắm. Bản thân lúc đấy không hề có cảm giác bị quê, mắc cỡ gì, chỉ thấy thấy thích thú với việc thầy nhắc nhở. Lúc nãy,, vừa xin lỗi, vừa cảm ơn không phải chỉ vì mình có lỗi, rồi nhận sách nên cảm ơn, mà còn vì lâu rồi mới được có người nhắc cho về chuyện tư thế, về hành vi cư xử sao cho đúng mực, phải phép. Thế là vui, thế là muốn gặp thầy để xin lỗi đã cắt ngang và hành xử thiếu lễ độ và cảm ơn thầy với bài học đầu tiên, bài học về “lễ”.

Cảm giác ban đầu với lớp học là thấy nó có vẻ truyền thống quá, theo kiểu người nghe cứ ngó lên tập trung vào người giảng. Nhưng quá trình học cho thấy lớp học vui và thú vị lắm.

24909930_10155992370184511_2119186563461783528_n

Thứ nhất, nội dung trình bày được rất rõ ràng, cụ thể và mạch lạc. Ngay từ những hướng dẫn ban đầu đã thấy mọi thứ rõ như ban ngày, không che giấu gì, rõ đến mức không cần có những thắc mắc không cần thiết. Trong bài giảng thì ý nào ra ý đó, mỗi ý đều được mô tả kiểu chính xác như khoa học và đều có ví dụ minh họa cụ thể cho nó.

Thứ hai, nội dung hợp lý, logic đã đành, thầy còn vui tính, cởi mở và thúc ép liên tục một cách tích cực để khuyến khích sự tham gia của người học. Sự tương tác trong lớp học diễn ra và mọi người chủ động đặt câu hỏi, bổ sung cho câu hỏi dựa trên những “đề nghị” chung đã được lớp học “tiếp nhận”.

Thứ ba, cá nhân mình thấy có sự liên hệ rất rõ ràng trong từng điều mà thầy giảng. Nó là sự liên hệ đến năng lực của bản thân, đến cách mà bản thân giải đáp thắc mắc xung quanh, đến những gì mình đang muốn làm. Có vẻ như những điều thầy giảng, những ví dụ, hệ thống lại giúp mình những gì đã biết, gán cho nó những khái niệm, cách dùng từ ngữ hợp lý hơn và quan trọng là chỉ cho tự mình thấy rằng mình đã có sẵn cả rồi, cái mình cần rốt cuộc là một phương pháp chung nhất, cũng là cái mình tìm kiếm.

24910021_10155992370149511_7238221904841583773_n

Để mình làm rõ hơn thế này.

Thời điểm mà mình tự gọi là “phút giây thức tỉnh” (awakening moment) của mình, nó xảy ra trong sự liên hệ của bản thân với toán học. Mình đã liên hệ những gì xảy ra lúc đó (mình gọi là khủng hoảng) giống như một bài toán, một phương trình thì chính xác hơn. Trong phương trình lớn ấy, mỗi một vấn đề mình mắc phải là một biến và nhiệm vụ của mình là đi giải phương trình đó. Mình đã nghĩ rằng bằng cách giải từng biến, có thể ưu tiên biến dễ giải trước, hay nói cách khác là vấn đề dễ xử lý hơn trước, những biến khác có khả năng được tìm ra, và có được lời giải. Các vấn đề của mình lúc ấy gồm công việc, tài chính, hiểu về bản thân, các mối quan hệ, quản lý thời gian, … và nhiều nữa.

Khi nhận ra như trên, điều đầu tiên mình làm là nhìn lại cái mình đã làm, hóa ra mình đã có thành tựu, và cũng đáng để chú ý mà mình đã không chịu chú ý. Nó là một cách để mình bớt hoài nghi về năng lực của mình, sau những thất bại trong việc tự kinh doanh và theo đó là những khoản vay và khoản người ta nợ nhưng mình không thu hồi được. Mình cũng nhìn lại năng lực và bắt đầu chọn lĩnh vực khác, chọn tham gia nhiều hơn các hoạt động xã hội và làm việc tại tổ chức xã hội. Và mình đã bước đầu thành công khi chuyển những khả năng mình dùng trong kinh doanh để có thể áp dụng trong hoạt động xã hội. Có được việc làm, bài toán tài chính cũng dần được gỡ. Sự thoải mái về tinh thần đến với mình và các mối quan hệ bắt đầu được cải thiện. Mình cũng bắt đầu thử sức và rồi có cơ hội tham dự các chương trình quốc tế. Rồi kế nữa là “Mỗi tuần 1 công việc” và cứ liên tục như thế cho đến bây giờ.

Khi học từ thầy, mình hiểu hơn về những quyết định và suy nghĩ của mình trong quá khứ, những điều mình vừa kể. Mình cũng hệ thống hóa được ngay và có thể áp dụng tiếp tục cho những gì đang làm, đây là điều mà mình không nghĩ là sẽ đến sớm như thế chỉ mới qua 1 buổi. Mình cổ xúy cho việc viết “learning journal – nhật ký học tập” bởi thế khi thầy bảo cần viết “nhật ký học tập”, mình đã không ngần ngại thực hành, bởi mình biết rõ nó có thể mang lại kết quả to lớn ra sao.

À, cũng nói thêm, lần này đi học, tập ghi chú của mình cũng đầy những hình vẽ, kí hiệu và ít chữ hơn rất nhiều. Bây giờ ngồi xem lại, những gì được học mình dễ dàng truy lại, rồi chính việc viết “nhật ký học tập” này, mình lại càng thêm ghi nhớ về nó nữa. Mình tin rằng, khi thực hành những gì được học, nó sẽ không chỉ là trí nhớ trong đầu mình, mà có thể còn là trí nhớ trong hành động, một kiểu như thói quen, những thói quen tốt.

Vậy là hiện thời mình đang thực hành viết nhật ký học tập, ứng dụng vẽ nguệch ngoạc (doodle) khi ghi chú, và thực hiện những gì được học theo cách của mình. Với mình, sẽ còn vui hơn khi hướng dẫn lại cho người khác những gì mình nắm bắt được trong quá trình “học đến vọc” này.

Minh Nhật

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: