Ra nước ngoài và mở rộng tầm mắt

Hôm nay nhớ lại năm ngoái có chuyến đi Philippines, một chuyến đi bổ ích vì học được nhiều điều hay và gặp được nhiều người, nhiều chuyện thú vị.

Trong số các thành viên tham gia, có bạn đang có con nhỏ và cô bé con mới hơn 1 tuổi ấy cũng đi theo mẹ trong các hoạt động. Việc bạn cho con bú mà không ngại ngùng và phản ứng nhẹ nhàng của những người xung quanh, xem đây là chuyện bình thường và chuyện bạn ấy cho con bú cơ bản cũng chẳng liên quan lắm đến mọi người nên cũng chẳng phải là chuyện gì đáng chú ý để mà râm ran. Chuyện này nhắc đến cũng chỉ vì nhớ lại một dạo ở Việt Nam nổi lên bàn tán có nên hay không chuyện cho con bú ở nơi công cộng. Khi bạn này phải lên biểu diễn để cô bé con ở lại 1 mình, lúc ấy anh chàng người Malaysia ngồi bên cạnh đã có đến dỗ dành và chơi với bé, gây chú ý, làm trò để bé không vòi mẹ và thật may nó đã tỏ ra hiệu quả. Lúc mẹ trở lại với cô bé, mẹ bảo bé thực hiện hành động cảm ơn và thế là khi bạn nam kia đưa tay ra, bé thơm nhẹ vào mu bàn tay rồi chạm trán vào mu bàn tay ấy và đây là cách để thể hiện lòng biết ơn và sự kính trọng của cô bé với người mình chịu ơn. Hành động của cả cậu bạn kia và cô bé đều làm mình chú ý và rất vui. Chuyện thương người, nhân văn gì đấy chẳng cần đâu xa, cứ trong mấy chuyện nhỏ nhỏ như trên nhưng biết quan tâm, biết để ý và hành động thường xuyên vẫn quan trọng hơn là cứ chờ đến lúc nào đấy mới làm. Lúc nào là lúc nào nhỉ? Sao không làm ngay khi có thế, ngay bây giờ chẳng hạn?

Sự đa dạng trong thành phần tham dự không chỉ đến từ sự khác biệt trong sắc tộc, tôn giáo, trong văn hóa hay trong các loại hình tổ chức. Đa dạng còn thể hiện qua một bạn câm điếc. Bạn này luôn cần có một bạn đi theo có thể dùng ngôn ngữ kí hiệu để kể lại những gì các khách mời nói và trong quá trình bàn luận theo nhóm. Mình không rõ ban tổ chức chọn bạn ấy vì hồ sơ hay còn lí do gì khác, nhưng việc có mặt thêm một người tham dự như thế thực sự làm chương trình thêm ý nghĩa. Nó như thể hiện rằng việc lựa chọn người tham dự thực sự dựa trên năng lực của người ấy bất kì người này có khác biệt đến mức nào đi nữa. Ý nghĩa mà mình nói trên chính nằm ở điều này.

Nhóm lần đó có rất nhiều các bạn đang làm về giới và trong số những bạn tham dự có không ít bạn thuộc nhóm LGBTQ+. Cũng như trên việc lựa chọn các bạn này mang ý nghĩa của sự bao hàm (inclusive), không phân biệt và giúp cho chương trình thêm hấp dẫn bởi những nhân tố này luôn có cách nghĩ, cách làm rất khác so với nam hay nữ. Sự xuất hiện của các bạn làm cho những buổi thảo luận, những phần biểu diễn, những lúc chuyện trò thêm màu sắc. Điều quan trọng là cho dù có những bạn chưa ủng hộ hôn nhân đồng giới, họ vẫn rất tôn trọng sự khác biệt của các bạn nhóm LGBTQ+ và trao đổi với nhau trong không khí thân thiện, cởi mở.

Một buổi trưa, mình ngồi ăn trưa với một bạn Brunei. Bạn là người Brunei đầu tiên mà mình gặp. Nói chuyện đôi chút mới biết bạn từng học xã hội học. Cũng như mình bạn quan tâm đến sự tương tác của con người trong xã hội với nhau ra sao. Nhưng nay bạn đang học thêm ‘Islamic Finance’ (Tạm dịch: tài chính Hồi giáo) tức hơi ngược so với mình, lúc trước mình học Tài chính còn nay muốn học xã hội học, tự dưng điều này làm câu chuyện thêm thú vị. Bạn kể rằng bạn sinh trưởng trong gia đình danh giá ở Brunei nhưng việc học xã hội học giúp bạn nhận ra có rất nhiều vấn đề bất công đang xảy ra, và việc bạn với xuất thân như thế dấn thân vào NGO là không dễ dàng. Bạn quan tâm đến nhiều thứ nhưng nhiều nhất là vấn đề việc làm vì tỉ lệ thất nghiệp ở Brunei đang tăng nhanh và bởi ở vị thế của bạn thì bạn chẳng phải lo lắng chi, nhưng với gia đình có thu nhập thấp thì thất nghiệp thực sự đáng sợ. Chi tiết hơn mình chưa rõ. Trong xuyên suốt câu chuyện, cái đáng chú ý nhất là việc dám bước qua xuất thân, địa vị để tiến vào một lĩnh vực ít quen thuộc và tiếp xúc nhiều với những người có địa vị thấp hơn. Sự sẵn lòng này không phải ai cũng làm được.

Mình gặp một bạn nữ, bạn này đang làm các dự án bảo vệ rừng ở khu vực biên giới Lào – Việt Nam và thường qua lại khu cửa khẩu Bờ Y (Kontum). Cần thiết nhắc đến bạn này vì mới đây khi xem một minh họa cho báo cáo của ngân hàng phát triển châu Á (ADB) về diện tích rừng được bao phủ thì Lào có tới hơn 92% diện tích rừng bao phủ, Việt Nam chẳng thấy đâu. Con số gần nhất công bố tháng 8 vừa rồi theo Bộ NN và PTNN thì Việt Nam chỉ chừng 41%. Chưa bằng một nửa bạn Lào. Bạn nữ người Lào mà mình gặp nói lên những bức xúc khi có nhiều doanh nghiệp gỗ Việt Nam sang Lào khai thác vô tội vạ và góp phần làm hư bộ máy chính quyền ở Lào. Còn rừng thì đang dần bị tàn phá. Mình không biết ở Lào ra sao, nhưng nếu chỉ nói riêng Kontum thì cách đây 2 năm khi mình đi xe máy từ Đà Nẵng về Kontum, có nhiều đoạn đường mình chỉ thấy đồi trọc, cây bụi hoặc vài vạt rừng đang bị đốt. Rừng ở Tây Nguyên đang bị tàn phá nặng nề và chuyện này ngày càng nghiêm trọng. Nếu có dịp bạn đi, hãy thử ngó, nhìn xót xa lắm. Mới rồi lên Kontum, không có cơ hội đi ngang qua chỗ cũ, không biết giờ cây cối ở đó ra sao rồi. Nhưng nhìn lũ ở miền Trung, nghi ngờ về chuyện người ta thực sự thực hiện trồng rừng (bên cạnh chuyện làm thủy điện ồ ạt nữa).

Đi ra thế giới đi, rồi quay về nhìn để thấy mình còn nhỏ, thế giới to, còn nhiều điều mình chưa biết và còn có nhiều người đang làm nhiều điều tốt lắm.

Minh Nhật

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: