Tóm lược sách: Emotional Agility (2016)

Linh hoạt cảm xúc (Emotional Agility, 2016) cung cấp cho ta lý thuyết và công cụ để giải phóng bản thân khỏi sự thiếu kiên định của cảm xúc. Nếu ta có thể tránh xa khỏi những nút thắt của giận dữ và sợ hãi trong lòng, ta có thể từ từ học cách cởi trói và chữa lành.

Ai nên đọc?

  • Những người đa nhiệm đang vừa phải đi làm, vừa phải chăm sóc gia đình
  • Nhà tâm lý và chuyên gia tham vấn cuộc đời (life coaching)
  • Những người giàu cảm xúc cần được giúp đỡ để xử trí với cuộc sống xung quanh

Tác giả sách

Susan David là nhà tâm lý y khoa (medical psychologist). Bà vận hành Viện tham vấn (Institute of Coaching) đặt tại bệnh viện McLean ở Massachusetts, và đã làm việc với nhiều công ty tầm cỡ ở vai trò tư vấn. Những bài viết của bà từng được phát hành trên Harvard Business Review và Wall Street Journal.

Cuốn sách có gì? Học cách xử lý những xúc cảm khi chúng trỗi dậy

“Tôi không đủ tốt”, “Chỉ khi tôi là một cộng sự giỏi giang hơn”, “Tôi sẽ không bao giờ có thể trình bày tốt vào ngày mai” – bạn từng có những suy nghĩ tương tự? Có lẽ vậy nhỉ.

Thật không may, tiếng nói nội tâm thường nghe như một binh sĩ tập trận, người thường xuyên phải đưa ra những phán xét khó nghe và tạo nên một vòng xoáy những xúc cảm tiêu cực.

Qua những tóm lược sau, bạn sẽ học được cách để nhìn thấy những từ ngữ tự phản đối của bản thân hòng bóp méo sự thật. Bạn sẽ được thấy những cách để tháo gỡ chính mình khỏi những hình mẫu vô ích và cảm xúc tiêu cực, những thứ được hình thành bởi những câu chuyện bị bóp méo do chính suy nghĩ của bạn tạo nên. Và bạn sẽ học được rằng trở nên linh hoạt cảm xúc nghĩa là xử lý những cảm xúc của bạn khi chúng trỗi dậy, một khả năng mà chắc rằng sẽ rất hữu ích cho các mối quan hệ và công việc của bạn, chứ không chỉ mối quan hệ của bạn với chính mình.

Bạn cũng sẽ học được

  • Tại sao bạn không thể cười nổi nếu bạn không có cảm giác muốn cười
  • Bằng cách nào việc coi nhẹ những điểm yếu có thể làm cho bạn trẻ nên bớt tự tin; và
  • Những người tự nói là họ thích chơi gôn thường chỉ là đang tự đùa với bản thân họ

Não con người có thể tạo ra những câu chuyện sai sự thật dựa trên kinh nghiệm sống

Người ta đã biết từ lâu rằng những bộ phim hay luôn cần có “mồi câu”, tức một tình tiết điểm nhấn có thể thúc đẩy các nhân vật và câu chuyện được diễn tiến. Nhưng những mồi câu cũng tồn tại bên ngoài phim ảnh. Thực tế, chúng ta thường bị mắc câu vào những câu chuyện của cuộc đời mình theo cách y chang trên phim.

Từ khoảng khắc này đến thời khắc khác, não của chúng ta liên tục cố gắng làm cho mọi trải nghiệm của ta có nghĩa và biến chúng thành những câu chuyện mạch lạc về cuộc sống của chúng ta. Não tạo ra những câu chuyện từ hàng tỉ mảnh ghép đầu vào qua các giác quan.

Ví dụ, tác giả của câu chuyện cơ bản sẽ đi theo kiểu như thế này “Tôi thức dậy và ra khỏi giường. Đứa trẻ nhảy phốc qua khỏi người tôi là con gái tôi. Tôi lớn lên ở vùng Johannsenburg, nhưng hiện đang sống tại New York. Tôi cần thức dậy ngày hôm nay vì tôi là một nhân viên xã hội”.

Ngay khi câu chuyện còn đơn giản và tích cực, nó chẳng có chút mánh khóe nào ở đây cả. Nhưng cách câu chuyện được hình thành luôn bị xiên lệch đi.

Vấn đề là những câu chuyện trong đầu của chính ta được tạo ra với một mức độ hiếm khi chính xác. Thay vào đó, chúng bẻ cong sự thật, thường là theo chiều hướng tiêu cực. Và nó chẳng tốt chút nào vì sự diễn dịch sai lầm gây ra những cảm xúc tiêu cực.

Ví dụ, giả sử như bố mẹ bạn ly hôn ngay sau khi bạn sinh ra. Bạn có thể đổ lỗi cho chính mình vì việc họ ly hôn, kể cả bạn hoàn toàn trong sáng về chuyện ấy. Hoặc bạn có thể nghĩ bạn sẽ luôn luôn không được yêu thương vì bạn ngại ngùng, bạn hướng nội trong một gia đình toàn người hướng ngoại.

Những kiểu bóp méo này diễn ra mỗi ngày, và kết quả có thể rất nguy hại. Thử hình dung bạn đang có bất hòa với sếp của mình, nhưng thay vì tiếp cận vấn đề trực diện, một đám mây tiêu cực phủ lên suy nghĩ của bạn và bạn về nhà gắt gỏng với người thương của mình vì cô ấy quên mở máy rửa chén. Ồ, cảm ơn mấy bóp méo đó quá, bạn không chỉ thất bại trong việc xử lý xung đột với sếp, mà giờ bạn còn cáu tiết với người thương nữa kìa.

Nói đơn giản, bạn hiếm khi nhìn cuộc sống này như chúng thực sự là. Thay vào đó, bạn thêu dệt nên những câu chuyện méo mó là cho chính mình không được hạnh phúc. Linh hoạt cảm xúc là khả năng giúp bạn lùi lại khỏi những cảm xúc này và nhìn ra điều gì là cần thiết để thay đổi.

Vậy chúng ta nên làm gì để tháo gỡ đống bề bộn này?

Giả vờ hạnh phúc không dẫn đến đâu cả, và cảm xúc tiêu cực sẽ càng lấn tới

Bạn có bao giờ cảm thấy phiền với những người lúc nào cũng hồ hởi, những kẻ chỉ nhìn đời qua cặp kính màu hồng? Liệu họ khó có thể khỏe mạnh để mà vượt qua những đổ vỡ hay những tôn thất trong đời?

Sự thật giản đơn rằng không hẳn là vậy? Lạc quan ép buộc không có lợi gì cả và né tránh những cảm xúc tiêu cực bằng cách ép mình cười hay suy nghĩ tích cực – một chiến lược phổ biến nhỉ?- có hại nhiều hơn là lợi.

Những nhà nghiên cứu tài Đại học California ở Berkeley đã xác nhận điều này cách đây vài năm khi họ điều tra qua những bức ảnh của Mills College, một tổ chức tư nhân về phụ nữ. Một vài phụ nữ cười tự nhiên, trong khi số khác đã cưỡng ép mình cười.

Không khó để nhận ra những khác biệt. Nụ cười tự nhiên kích hoạt cơ vòng của mắt và các cơ miệng. Nhưng nụ cười giả tạo chỉ liên quan đến miệng.

Khi những nhà nghiên cứu này truy ngược về những học viên 30 năm trước, họ thấy rằng những người có nụ cười tự nhiên hạnh phúc hơn so trong hôn nhân, đời sống và công việc.

Rõ ràng rằng: chấp nhận làm điều mình không muốn làm không phải là cách làm có tính xây dựng để xử lý những xúc cảm tiêu cực.

Nghe có vẻ ngược ngạo nhưng có một lý do để không kìm nén những cảm xúc tiêu cực là chúng thực ra có thể rất hữu ích.

Ví dụ như, một trong những khách hàng của tác giả nghĩ rằng ông ta có vấn đề với cơn giận. Nhưng với sự giúp đỡ của tác giả, ông nhận ra rằng ông đang không giải quyết những đòi hỏi và kỳ vọng vô lý từ vợ của mình. Ông chỉ phản ứng lại với hoàn cảnh.

Rồi ông quan sát nỗi đau này và thừa nhận những cảm xúc của mình và nó giúp ông tạo ra được những giới hạn và kết nối vào cuộc đối thoại rõ ràng với vợ của mình. Sự nỗ lực này dần dần đã cải thiện được đời sống hôn nhân của họ.

Rõ ràng là đối mặt với cảm xúc tốt hơn nhiều việc nhấn chìm nó. Nhưng đâu là cách tốt nhất để làm được điều này?

Thương yêu bản thân (self-compassion) là cách tốt nhất để thuần hóa những cảm xúc hung hăng

Rất dễ để tưởng tượng nên những cảm xúc như một con quái vật nhiều đầu mà bạn cần giết để có thể chiến thắng. Tuy nhiên, trong thực tế, tốt hơn là hãy trở thành bạn với con quái vật này và cho chúng một nơi để sống. Nhưng bằng cách nào bạn có thể làm điều này?

Thương yêu bản thân là cách tốt nhất để xử lý những cảm xúc trái khoáy. Và mặc dù hành trình thương yêu bản thân không luôn dễ dàng, nó bắt đầu bằng việc nhận ra và lắng nghe các cảm xúc.

Sau đây là một bài tập mà bạn có thể dùng ngay. Tưởng tượng bạn được là trẻ con lần nữa. Hình ảnh hóa những hoàn cảnh và khó khăn mà bạn từng trải qua. Bạn có cảm thấy thương đứa trẻ đó không? Trong con mắt của trí óc, bạn hãy ôm lấy và vỗ về đứa trẻ tưởng tượng đó. Bước quan trọng là nhận ra rằng chính bạn người lớn này cũng cần được an ủi, vỗ về như đứa trẻ kia.

Thực ra, thể hiện tình thương với chính mình rất cần thiết khi ta đối mặt với những cảm xúc đau thương.

Năm 2012, nhà tâm lý David Sbarra đã có nghiên cứu những vụ ly hôn. Ông nhận ra rằng những người tham gia có những biểu hiện thương yêu bản thân có thể phục hồi sau ly hôn nhanh hơn so với những ai chỉ biết trách móc bản thân hay đổ lỗi.

Có một chiến lược để thương yêu bản thân. Nó cần một tầm nhìn rộng lớn hơn về chính mình, chấp nhận bản thân và nhìn mọi thứ, kể cả những khiếm khuyết của mình, với sự cảm thông sâu sắc.

Nhà tâm lý Dr. Kristen Neff tiến hành một thử nghiệm nghiêm túc về thương yêu bản thân vào năm 2007 bằng cách yêu cầu đối tượng tham gia giới thiệu về chính họ trong một cuộc phỏng vấn giả lập.

Kết quả thật rõ ràng. Những đáp viên biết yêu thương bản thân nói về những điểm yếu của họ một cách thoải mái mà không đánh mất đi sự tự tin của họ. Trái lại, đáp viên ít yêu thương bản thân hơn cố gắng coi nhẹ những yếu điểm, nhưng họ chỉ thành công với việc trở nên kém tự tin hơn khi họ làm như thế.

Yêu thương bản thân trợ lực cho chúng ta xử lý những cảm xúc tiêu cực. Nhưng không dễ gì để cảm nhận được điều này, nhất là khi chúng ta đã luôn bị áp đảo bảo những cảm xúc. Vậy hãy xem bằng cách nào chúng ta có thể tránh xa khỏi vòng xoáy của cảm xúc.

Chánh niệm (mindfulness) là một kỹ thuật phù hợp để xử lý những cảm xúc phá phách kia

Có điều gì cứ làm bạn khó chịu dai dẳng không? Bạn biết đấy, kiểu nhưng cái gì đó cứ quầy rầy bạn hoài? Có lẽ nó là vấn đề trong công việc hay các mối quan hệ? Vậy thì, hãy chọn một vật gì đó như cái ghế, cái gối và xem nó như là vấn đề của bạn. Giờ thì la mắng nó với tất cả cảm xúc của bạn đi.

Nó là bài tập thú vị. Nhưng nó chỉ hữu ích khi nó cho phép bạn nhìn vào vấn đề của mình như là người ngoài cuộc với góc nhìn tươi mới.

Nó chỉ ra rằng bạn có thể đặt những cảm xúc phá hoại sang một bên và nghĩ một cách điềm tĩnh hơn.

Một lần, tác giả nổi giận với một bạn tổng đài viên vì công ty điện thoại cứ liên tục gửi sai hóa đơn. Tuy nhiên, sau vài giây, tác giả có thể trầm tĩnh nhìn lại mình, và bà nhìn thấy phản ứng cảm xúc của mình là vì điều gì: sự nổi giận mù quáng trút lên sai người. Sau lời xin lỗi, bà đã cùng trò chuyện với tổng đài viên và có giải quyết được vấn đề hóa đơn.

Việc tạo ra không gian giữa cảm xúc và bản thân là cho bạn trở nên tốt hơn. CÓ một chiến lược để thực hành, gọi là chánh niệm, nó cho phép bạn điềm tĩnh quan sát cảm xúc và môi trường xung quanh.

Chánh niệm là thực hành chú tâm có chủ ý vào một điều gì đó, ở đó với cảm giác, cảm xúc hoặc với hơi thở của bạn mà không chút phán xét.

Phương pháp này dựa trên khoa học. Năm 2011, các nhà tâm lý tại Harvard đã thực hiện quét não của người trước và sau khi tham dự khóa hướng dẫn về chánh niệm, và so sánh chỉ răng rằng những phần não liên quan đến căng thẳng, ký ức, sự cảm thông, bản thể có những chuyển biến tích cực sau đào tạo.

Vì thế, chánh niệm có thể được xem như liều thuốc cho sự phân tâm. Khi bạn ở trạng thái chánh niệm, bạn sẽ nhận ra những cảm xúc tiêu cực như chúng là khi chúng nổi lên và học cách xử lý chúng ngay lập tức.

Kế tiếp, khi bạn đã có thể làm quen với những cảm xúc cảu mình, hãy nhìn và cuộc đời của bạn và quyết định điều bạn muốn từ nó.

Có thể rất khó khăn để đưa ra quyết định thật với bản thân, nhưng nó đủ quan trọng để dành thời gian cân nhắc thực hiện

Năm 2000, Tom Shadyac, đạo diễn của những phim bom tấn của Hollywood như Ace Venture: Pet Detective, đang ở đỉnh cao của sự nghiệp. Ông ta đã rất thành công, giàu có và còn khá trẻ.

Nhưng ông không hạnh phúc. Ông dành nhiều nằm để kiếm tìm cuộc sống lý tưởng, nhưng ông chưa đạt được nó, ông cứ lao tới kiếm tìm điều gì đó khác biệt, điều gì đó đơn giản hơn.

Nó chỉ là ví dụ để nói với bạn rằng rất khó để đưa ra quyết định thật lòng, nhất là khi thành công được nhìn nhận qua những tiêu chuẩn mà chẳng chút liên quan gì với chính cá nhân ấy.

Nếu chúng ta không nghĩ về nó, chúng ta có khuynh hướng theo đuổi mù quáng những hình mẫu xung quanh hoặc sống như một bản sao. Tên của hiện tượng này gọi là sự lây lan xã hội (social contagion). Bạn có thể nghĩ bạn muốn chơi gôn, nhưng thực ra, bạn chỉ chơi vì bạn của bạn cũng chơi. Tương tự với tiền bạc, tài sản, xê cộ, và gia đình.

Nhưng trừ khi bạn thực sự thích thú tham gia những hoạt động này như bạn của bạn, còn không bạn sẽ thấy trống rỗng.

Vậy thì cần chống lại cám dỗ của đám đông và suy nghĩ cẩn trọng về điều bạn thực sự muốn làm cho chính mình và cuộc sống. Sự thấu rõ sẽ thay đổi cuộc đời bạn theo hướng tích cực hơn.

Một bài tập tâm lý bạn có thể thử là viết một từ mô tả bạn ở tương lai. Bạn có thể tưởng tượng người bạn sẽ trở thành, và bạn muốn nói gì với người đó lúc này? Viết về bạn lúc này, về những điều quan trọng với bạn. Viết xuống sẽ giúp bạn diễn đạt rõ ràng được đâu là vấn đề quan trọng nhất với bạn.

Nó không phải là trò chơi hoa mỹ gì đâu. Kết quả sẽ cho ta biết. Một nghiên cứu năm 2013 bởi nhà tâm lý Karen Gelder chỉ ra rằng những người tham gia có khuynh hướng giảm tham gia các hoạt động phi pháp sau khi tham dự những bài tập dạng này.

Các nhà tâm lý đánh giá điều gì làm cho các cặp đôi hạnh phúc, và kết quả về sự gắn kết cảm xúc chính là chìa khóa

Hãy thử nhìn vào một mối quan hệ hay thấy sau. Cynthia đã phải thắt lưng buộc bụng và tiết kiệm trong nhiều năm. Và giờ David, chồng của Cynthia, muốn chi toàn bộ số tiền này cho chuyến du lịch gia đình đến Grand Canyon.

Câu chuyện rút ra từ một mẫu từ đời thực của một nghiên cứu vào năm 2004. Cynthia và David đã được ghi hình trong lúc họ đang tranh cãi nhau, khi đó hai nhà tâm lý Driver và Gottmann đã khiến những cặp đôi làm thế bằng cách nhìn vào những yếu tố cảm xúc khác nhau.

Cho mục đích này, hai nhà tâm lý đã tạo ra một căn hộ trong phòng thí nghiệm của họ. Sau đó họ mời nhiều cặp đôi đến và đề nghị họ sống bình thưởng nhất có thể trong khi máy quay ghi hình. Nghe có vẻ kì quặc, nhưng nó đã tiết lộ ra những sự thật thẳm sâu về hạnh phúc trong các mối quan hệ.

Quan trọng nhất là, các nhà nghiên cứu đã tìm thấy cách ứng xử mà ở đó các cặp đôi phản ứng theo yêu cầu để có kết nối cảm xúc rất quan trọng trong việc xây dựng nên hạnh phúc cho đôi bên.

Họ nhìn thấy hai bên tham gia vào nhiều hoạt động, tất cả đều để nhận được những phản ứng cảm xúc thích ứng từ nhau, như là chỉ vào một vật thể nào đó đẹp chẳng hạn.

Bên nhận đề nghị kết nối có khuynh hướng phản ứng theo 1 trong 3 cách. Họ sẽ hướng về phía đối phương và đưa ra một vài phản hồi, họ quay đi và không phản hồi, hoặc họ phản ứng đối nghịch với đề nghị của đối phương, chẳng họ họ muốn ở 1 mình.

Những hành vi rất nhỏ này có lẽ không quan trọng lúc đó. Nhưng khi các nhà nghiên cứu ghé thăm họ 6 năm sau đó, nhưng ai có phản hồi cảm xúc tích cực với đề nghị vẫn còn sống với nhau. Những ai bỏ đi hay mặc kệ suốt thời gian thí nghiệm thì đã ly thân hoặc ly hôn.

Điều này cho thấy sự gắn kết về mặt cảm xúc với người thương và một khía cạnh khác của linh hoạt cảm xúc. Giờ hãy xem tại sao hướng đến cân bằng đời sống cá nhân lại quan trọng.

Hãy luôn năm bắt cuộc chơi bằng cách chắc chắn rằng bị đang bị thách thức và kích thức, nhưng có lý do cho nó

Bạn có nhớ lúc bạn học lái xe đạp? Những hứng thú, những lần té xe, sự phấn khích khi bạn cuối cùng cũng chạy vững được?

Lái xe đạp có làm bạn có cảm xúc tương tự không? Hẳn nhiên là không rồi. Giờ nó là chuyện quá bình thường.

Hóa ra để đạt được thành tựu, bạn cần được thách thức và phát triển linh hoạt cảm xúc. Một khi bạn quá thành thục với cái gì đó, bạn dễ dàng chuyển sang chế độ tự động cho nó. Lúc nào, nó lại dẫn bạn đến sự chán ngắt, không gắn kết với việc đó, và bạn bị cứng nhắc.

Không sao của khi phải làm hàng loạt những điệu bổ cho việc vô vị như đánh răng. Nhưng cuộc sống sẽ nhanh chóng trở nên nhàm chán và không chút thú vị nếu bạn không, một cách ý thức, được thử thách bởi nó. Những công việc hằng ngày lặp đi lặp lại trở nên chán ngắt.

Việc thêm thắt chút gia vị vào câu chuyện trở nên quan trọng. Tìm kiếm điều gì đó có chút táo bạo. Có lẽ bạn sẽ đưa ra một sáng kiến gì đó ở nơi làm việc?

Mặc dù, việc kích thích rất nên nhưng bạn đừng lạm dụng nó.

Hãy cân bằng một chút căng thẳng tích cực với những tình huống mới với cảm giác an toàn, chắc chắn và bình tĩnh. Nó được biết đến như là cách sống tối đa giới hạn và tiềm năng của bạn. Ranh giới này là một đường kẻ chỉ mà bạn có thể từ từ vượt qua nhưng đừng hấp tấp, bất ngờ sấn tới.

Một cách tốt để bắt đầu thách thức bản thân, có lẽ, là học một ngôn ngữ mới hay chơi một nhạc cụ.

Hoặc bạn có thể tìm kiếm những thử thách trong các công việc hàng ngày. Ví dụ, bạn có thể đi bộ đi làm trong tỉnh thức, chú ý đến những thứ xung quanh và những chuyển động, thay vì ngủ ngày và bực bội với danh sách công việc phải làm.

Vậy đó, chúng ta đã tìm hiểu xem cần làm gì để thực hành linh hoạt cảm xúc. Giờ hãy xem xét một ví dụ từ công sở để hiểu thêm chi tiết.

Khi chúng ta không linh hoạt cảm xúc, ta bị mắc kẹt. Lúc này, chúng ta nên có những bước để giải phóng chính mình

Thật dễ dàng để có những ấn tượng sai lầm về ai đó. Người này có lẽ là một hình ảnh hoàn hảo, với công việc tốt và gia đình thân thiết, nhưng rồi, sau vài câu chuyện, bạn có thể cảm nhận được một tâm hồn đổ vỡ và anh ấy hay cô ấy đang mắc kẹt trong những khổ đau.

Khi ta không linh hoạt cảm xúc, ta bị mắc kẹt.

Erin, một người bạn của tác giả, bị mắc bẫy như thế. Bà là mẹ của ba đứa trẻ, làm việc bốn ngày một tuần, nhưng bà khó khăn để giữa cho hai cuộc sống này không liên quan đến nhau. Tuy nhiên, bà không thể hiện nỗi khổ ấy cho ai và cần thời gian để tạo ra những đổi khác.

Một dịp, sếp của bà hẹn một cuộc họp qua điện thoại vào ngày bà ở nhà. Erin cảm thấy và không thể từ chối, nhưng bà cũng hiểu sâu sắc rằng sẽ rất ngại nếu con của bà có thể sẽ nghe thấy tiếng ổn ào phía bên kia đầu dây. Bà quyết định nghe điện thoại trong tủ đồ, ngồi co ro dưới đống quần áo.

Ổn thôi, náu mình trong tủ đồ, rồi Erin nhận ra là bà phải bước qua khỏi sự không thoải mái này và nói với sếp của bà và cải thiện tình hình.

Nó một lợi ích rất lớn từ linh hoạt cảm xúc, đó là nó làm cho chúng ta có thể tạo nên sự thay đổi mà ta cần để không bị mắc kẹt với lối sống cũ.

Vì thế Erin đã thu hết can đảm của mình. Bà cần biết cảm giác của mình và giải thích cho sếp điều gì chưa ổn. Và sau đây là ý tưởng của Erin. Bà thừa nhận vấn đề về cân bằng công việc và đời sống gia đình. Bà đã vật vã với sự hoàn hảo. Bà cần thời gian để giải thích rằng trong khi bà yêu công việc, nhưng ngày nghỉ của bà là không thể xâm phạm. Bà cần khoảng thời gian này cho gia đình của mình.

Sự rõ ràng giúp các bên và Erin có thể ngưng sự khó chịu.

Những bài học về linh hoạt cảm xúc là rất rõ và chúng có thể ứng dụng vào mối quan hệ trong công việc và cuộc sống. Nhớ rằng, cần giữ khoảng cách giữa ta với những hình mẫu tiêu cực trong cuộc sống, ra khỏi vùng an toàn, và tìm kiếm giải pháp sáng tạo cho mình. Những lợi ích sẽ theo đó tới.

KẾT

Thông điệp của cuốn sách

Nếu bạn đang cố gắng làm cho cuộc sống của mình trọn vẹn, bạn cần phát triển sự linh hoạt cảm xúc, khả năng giữ khoảng cách bản thân với những cảm xúc tiêu cực. Nó sẽ mang đến cho bạn khoảng trống để đánh giá chính mình và không gian để bạn tìm thấy những giải pháp có tính xây dựng cho vấn đề của mình.

Lời khuyên hành động

Bỏ qua những cuộc nói chuyện tầm phào và hãy hướng đến những buổi trò chuyện đầy ý nghĩa.

Lần tới khi sum họp với bè bạn, gia đình, hãy hỏi chính mình liệu bạn có thực sự muốn ở đó với họ hay không, hay những câu chuyện vô bổ sẽ được nói ra và ta cứ né tránh những vấn đề thực sự. Đừng lo sợ. Hãy thật sâu sắc và tìm kiếm ý nghĩa. Bạn sẽ thấy tốt hơn trong dài lâu.

Minh Nhật
dịch từ Blinkist

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: