Sách 1wj | Tuần 6: thợ cắm hoa

  • Địa điểm: Edmonton, Alberta
  • Nhà tuyển dụng: Best Buds Flower Company
  • Mức lương: 23,950$/ năm

MÔ TẢ CÔNG VIỆC

  • Mỗi năm, người Mỹ chi 20 tỷ $ cho hoa
  • Ở Bắc Mỹ, phụ nữ mua hoa tươi chiếm 65% , 33% nằm thỏa mãn chính họ
  • Vào thời kỳ Trung cổ và những năm 1980, hoa được dùng để biểu thị thành ý. Mức độ thể hiện phụ thuộc vào thành phần và loại hoa đó, và “ngôn ngữ của hoa” theo đó mà ra.

QUY TRÌNH TUYỂN DỤNG

Một nhà phát triển nghề nghiệp chuyên nghiệp, tên là Robert gọi cho tôi. Anh ta rất hứng thú về dự án và muốn giúp tôi bằng việc cung cấp cho tôi nhiều số điện thoại liên hệ trong khu vực Edmonton. Tôi đã gởi email đến một vài nhà kinh doanh và nhận được phản hồi lại của Kim, chủ của hãng hoa Best Buds, cô ấy cảm thấy hạnh phúc nếu được tham gia.

TÔI ĐÃ HỌC ĐƯỢC ĐIỀU GÌ? Cách để chuẩn bị một bó hoa đơn giản.

  1. Sắp xếp một số mẩu nhỏ như tán lá, cành con một cách rải rác như một lớp nền.
  2. Sau đó, sắp xếp những loại hoa to hơn, những loại này sẽ chiếm chủ yếu trong bó hoa.
  3. Điểm nhẹ một số loại hoa nhỏ hơn để lấp đầy những chỗ trống.
  4. Cuối cùng, dùng những tán lá để tạo điểm nhấn

 

“Tôi yêu công việc có phần lặng lẽ và ở đằng sau người khác của mình, vì tôi có thể thiết kế và tạo ra những thứ mang lại nụ cười và hạnh phúc cho người khác.”

Kim, người bán hoa, Best Buds Flower Company

 

Mặc dù, từ nay đã có nhà tài trợ, tôi vẫn cẩn trọng để chắc chắn rằng mình vẫn sẽ chi tiêu trong ngân sách. Để giảm chi phí, tôi quyết định cập nhật một số lưu ý lên website và trên Craigslist để cố tìm người đi cùng đến Edmonton. Buổi chiều cùng ngày, Olivia, một người Ý trẻ đầy nhiệt huyết, gởi cho tôi một email.

“Chào, Sean, tôi thấy một bài báo về cậu trên Urban Rush. Tôi thấy chúng ta có như có sự thân thiết với nhau. Tôi vừa mới tốt nghiệp và trải qua 6 tháng để suy nghĩ về những điều giống như cậu nghĩ. Dù thế nào đi nữa, tôi có thể đưa cậu đi , mặc dù tôi đã có kế hoạch rời đi vào ngày mai”.

Đoạn đường đi rất vui vẻ. Mặc dù ở cuối đoạn đường là những người lạ và những thành phố không quen thuộc, chúng tôi cũng chưa có suy nghĩ nơi mà chúng tôi có thể ngủ qua đêm. Chúng tôi đã đi 5 giờ đồng hồ trong đoạn đường tổng cộng 13 giờ đi từ Vancouver đến Edmonton; nơi mà tôi sẽ trở thành một người bán hoa tại công ty Best Buds Flower. Olivia mất một giờ đầu tiên để quyết định tôi có thể là tội phạm giết người, sau một vài câu chuyện phiếm, cô ấy kết luận tôi vô hại.

Bắt đầu đi trên đường, tôi cảm thấy mình thật sự đã bắt đầu dự án. Tôi cảm thấy sự thoải mái như ở nhà, và từ hôm nay trở đi, tôi sẽ phải rời xa những chiếc va li và tìm một nơi để có thể ở mỗi tuần. Nhưng tôi khá hứng thú về những thử thách phía trước. Vì một số lý do, tôi cảm thấy rằng dự án cần có một chút khó khăn để trở nên có giá trị hơn.

Tôi đã xa quê nhà nhiều lần trước đây, nhưng thời gian có sự khác biệt. Tôi cảm thấy rằng tôi thật sự bắt đầu một cuộc hành trình mới. Tôi nghĩ rằng đó là toàn bộ điều tôi tìm kiếm. Chúng tôi nói rằng nếu chúng tôi muốn tìm được điều gì, chúng tôi phải tìm ra nó. Để tìm kiếm, chúng tôi phải bắt đầu một cuộc hành trình.

Vì thế cuộc hành trình đã bắt đầu.

Tôi quay qua và hỏi Olivia: “Trong 6 tháng vừa qua, cô đã có định hướng rõ ràng nào về những điều cô thực sự muốn làm không?”

“Có và không”, cô ấy điều chỉnh âm lượng của máy cát sét. “Cuối cùng, tôi quay lại những điều tôi muốn làm khi tôi còn là một đứa trẻ, đó là trở thành một phóng viên, đặc biệt là phóng viên quốc tế. Nhưng tôi mất khá nhiều thời gian để đạt được nó. Hiện nay tôi đang là thực tập sinh và bây giờ tôi vừa mới nộp đơn cho một số khóa học ở trường đại học”. Cô ấy dừng lại một lúc “Tôi không biết, tôi thỉnh thoảng tự vấn bản thân mình rằng bằng cách nào tôi lại suy nghĩ về những chuyện vớ vẩn này, bởi vì hầu hết mọi người trong gia đình tôi không có cơ hội, họ phải làm việc để kiếm tiền”.

“Tôi biết điều cô nghĩ là gì”, tôi nhìn ra cửa sổ và nhìn cảnh vật đi qua. Tôi cảm thấy bản thân mình không được tốt. Sau tất cả, tôi đang cố gắng để trở thành một người bán hoa ở Edmonton.

Trước khi Olivia đến đón tôi vào buổi sáng hôm nay, tôi đã để lại số điện thoại trên website với hi vọng tìm được một nơi để ở trước khi tôi đến Edmonton. Ba giờ ở ngoài thành phố, điện thoại tôi reo lên. Đó là điện thoại của bạn tôi tên là Mike. “Chào Sean, tôi vừa kiểm tra với bạn gái của mình và cô ấy nói rằng cô ấy sẽ rất vui nếu cậu đến chỗ ở của cô ấy khi cậu ghé đến thị trấn”.

Tôi gặp Mike một năm trước đây ở trong chương trình về ngôn ngữ tại Quebec. Tôi biết anh ấy đang đi học ở Edmonton nhưng tôi không biết anh ấy còn có một cô bạn gái ở đây. Tôi rất vui vì những gì anh ấy đã làm. “Thật tốt, cảm ơn Mike nhiều lắm” Tôi nói.

Tôi chưa bao giờ lập trước những kế hoạch xa xôi, nhưng phải nói rằng năm nay tôi sẽ để cho cái tâm lý dễ dãi, kiểu mọi-thứ-sẽ-ổn-kể-cả-nước-đến-chân-mới-nhảy để thử thách bản thân.

Tôi cúp máy và nhìn xuống chiếc điện thoại đầu tiên của mình trong nể sợ, vậy ra đây là lí do cho sự có mặt của chiếc điện thoại này, tôi nghĩ. Tôi không thể hiểu nổi tôi sẽ xoay xở ra sao nếu không có một chiếc điện thoại.

Tôi hy vọng là khám phá mới mẻ về chiếc điện thoại này có thể giúp tôi với chẳng chút kinh nghiệm liên quan nào có thể thoải mái làm việc trong lĩnh vực cắm hoa.


Tôi đẩy cửa bước vào cửa hàng vào sáng thứ Hai, tiếng chuông trên cửa vang lên như báo hiệu sự có mặt của tôi. Mỗi bức tảng là một mảng màu, 3 mảng với 3 màu xanh lam khác nhau và 1 mảng tường đỏ nâu. Những dụng cụ được xếp thành dãy trên sàn và phía cửa kính thì có nhiều hoa được bày biện hơn. Hai thợ cắm hoa còn đang bận rộn cắt và bó hoa rồi đặt lên hai cái bàn phía sau trong lúc tôi tiến vào. Kim, chủ tiệm, là một trong hai người đó. Cô trông cỡ như khoảng giữa hai mươi với mái tóc xoăn đen nhánh và đôi mắt to màu nước biển. Cô bước đến và nhấn vào tay tôi mẩu giấy “anh là người nổi tiếng đấy Sean. Ngày đầu tiên làm việc và người ta đã hỏi về anh không ngừng rồi”, cô nói.

Tôi liếc xuống tấm giấy. Trên đó là một danh sách dài với những cái tên và con số từ các phóng viên của kênh truyền hình, radio cần tìm gặp tôi để phỏng vấn. Tôi nhận ra là dự án của tôi đã bắt đầu phát tán khắp Internet và truyền thông đã quan tâm đến câu chuyện.

“Tôi xin lỗi, Kim. Tôi không biết vì sao họ gọi cô, email và số điện thoại của tôi ở trên website cơ mà”.

“Không sao đâu”, cô nói, và rồi Kim giới thiệu tôi với những nhân viên khác.


Trưa hôm đó, tôi sắp xếp cho các cuộc phỏng vấn hơn là công việc tại tiệm. Đột nhiên, tôi bị xem như là tôi biết tất cả những thứ sâu xa nhất về tâm lý thế hệ của tôi vậy. Họ hỏi tôi tại sao lại bắt đầu dự án, về lời hứa của tôi về những đam mê, về thế hệ của tôi, về 5 công việc đầu tiên. Tôi phải nói đi nói lại chuyện về lời khuyên của bố trên bàn ăn tối cứ như thể đó là lần đầu tiên tôi kể về nó. Tôi thấy kì cục. Nó như là một màn trình diễn thì đúng hơn. Tôi lần quần trong tiệm, cắt mấy cành hoa, hoặc là có gã nào đó bước vào với nhóm quay phim. Chúng tôi đi lại để làm phỏng vấn và khi họ đi, tôi trở lại với công việc. Tôi đã có chừng 15 cuộc phỏng vấn trong 2 ngày đầu. Sau đó, tôi cảm tưởng như những câu trả lời của tôi cho những câu hỏi thể nào cũng lặp lại ấy như buổi diễn tập.

Tôi không chắc liệu Kim có thoải mái với đám đông này không, hay cô sẽ bực dọc và khó chịu, nhưng rõ ràng nó tạo nên một sắc thái mới trong cô. Khi tôi làm việc ở talkshow vào tuần thứ 2, máy quay phim là một phần của công việc. Trong khi lĩnh vực cắm hoa thì không thế. Một mặt tôi thấy vui vì được nhiều người biết đến. Việc kinh doanh của Kim đã được PR sau khi cô đã rất tử tế khi chỉ dẫn tôi công việc cô đang làm. Với những ai đã xem hay từng nghe về lĩnh vực này, nó giúp mở ra cuộc nói chuyện về đam mê trong công việc. Cuối cùng, nó giúp tôi có được thêm nhiều lời mời làm việc 1 tuần nữa. Mặt khác, nó làm tôi tự hỏi nó sẽ ảnh hưởng đến những trải nghiệm của tôi ra sao. Những hành trình không phải lúc nào cũng suôn sẻ khi cả thế giới theo dõi bạn, như Britney Spears từng nói.

Tất cả những quan tâm từ giới truyền thông làm tôi nhận ra tôi không phải là gã 25 tuổi duy nhất không biết mình muốn làm gì khi lớn lên.

Cho dù chúng ta đã rời ghế nhà trường và gia nhập lực lượng lao động, nghĩ về việc thay đổi công việc sau 20 năm làm việc, hoặc là nạn nhân của cắt giảm nhân sự do kinh tế thay đổi, hầu hết chúng ta sẽ dừng lại lúc nào đó và tự hỏi “Tôi nên làm gì với cuộc đời của mình đây?”, cuối cùng tôi nghĩ là tất cả chúng ta đều muốn hạnh phúc. Nhưng nó có nghĩa là gì và làm sao để đạt được điều nó thì lại là điều không chắc chắn. Tôi cho rằng hành trình của mình là để mưu cầu hạnh phúc cũng là điều mà nhiều người đang kiếm tìm.


Đến thứ Tư, tôi đã học được rất nhiều về lĩnh vực cắm hoa. Tôi có thể sắp xếp và bó được một bó hoa và có thể chỉ ra được sự khác biệt giữa các loại hoa khác nhau. Trong hầu hết các dịp thì các bó hoa làm cho ta vui sống hơn. Khách hàng nhìn chung cũng rất vui vì họ biết bó hoa họ dành tặng đi cũng sẽ làm người khác tươi cười. Điều này mang đến cho môi trường làm việc một không khí rất tích cực và tôi cảm nhận được nó, đó cũng sẽ là điều mà tôi tìm kiếm cho nghề nghiệp của mình. Tôi hình dung sẽ rất khó để tìm được dạng môi trường như vậy ở những nơi như tổng đài điện thoại, nơi phải xử lý những phàn nàn của khách hàng (kể cả họ có mấy lọ bánh cookies để sẵn đó đi nữa).

Tôi cũng học cách trân quý sự sáng tạo trong cách bó hoa hay cắm hoa.

Kim đưa cho tôi miếng mút cắm hoa và đặt lên bàn rất nhiều loại hoa sẽ dùng để cắm. Nhiệm vụ của tôi là chọn từng cành và cắm vào miếng mút cho đến khi có được giỏ đầy hoa. Tôi chọn ra một bông hoa, rồi đến lượt Kim. “Nếu tôi cắm nó ở đây thì sao? Trông ổn chứ?”, Kim đang bận rộn với chuyện tạo dáng nên trả lời qua loa “sao cũng được, Sean”. Tất nhiên, kiểu trả lời ấy chỉ làm tôi rối thêm. Tôi luôn muốn đưa ra lựa chọn đúng đắn. Có nhiều cách để cắm hoa, và tôi thì rất nghiêm túc với việc này.

Đó là những quyết định mà tôi đã khó khăn lắm mới đưa ra. Một chuyến du hành tự phát? Tại sao không chứ? Đến một thành phố nào đó mà không có nơi để ở? Không sao cả. Xách ba lô đến một đất nước xa lạ với thứ ngôn ngữ xa lạ? Ổn thôi. Đưa cho tôi tờ thực đơn dài 4 trang sao? Tôi hy vọng là người ta không đói vì chờ đợi.

Ở trường, giảng viên đã luôn nói rằng họ sẽ dạy tôi những kĩ năng cần thiết cho “đời thực”. Nhưng tôi không thể liên kết giữa số lượng electron trong một liên kế sigma với những gì ngoài đời thực.

Tôi nhìn vào miếng mút lưa thưa vài cành hoa rồi tự hỏi những kỹ năng cần cho đời thực kia đâu rồi khi tôi cần chúng?

Tôi sắp xếp mấy mảnh trang trí nhỏ trên bàn và gắn chúng lên miếng mút trước khi qua bước tiếp theo. Tôi cẩn thận nhớ lại và thực hành những kĩ thuật và những mẫu mà Kim đã hướng dẫn tôi trước đó.

“Làm cho mọi thứ thật đơn giản, bắt đầu với nhưng hoa nhỏ như lá và nhánh cây, sau đó là những bông hoa lớn nhất để làm nổi bật giỏ hoa, tiếp nữa là những hoa nhỏ hơn và cuối cùng là những chiếc lá để che bớt những chỗ trống”. Cũng có vẻ dễ.

Rồi tự dưng ký ức của tôi bỗng trỗi lên.

Những giáo viên đã từng dạy tôi những kỹ năng cho đời thực rồi và tôi đang sử dụng chúng một cách gián tiếp. Ở trường học, tôi đã được học cách cách và vì thế cũng là cách để đưa ra những quyết định tốt hơn. So sánh có vẻ khập khiễng nhưng nó làm tôi nhận ra cái kỹ năng đã giúp tôi thành công ở những lĩnh vực nhất định của đời sống, trong trường học và thể thao, thực ra cũng tương tự như những kỹ năng cần thiết để thành đạt trong thế giới thực với đầy những miếng mút xanh và đủ loại hoa trông có vẻ nực cười này.

Sau chừng ấy năm, tôi bỗng hiểu rốt cuộc thì giai đoạn sau trường học cho tôi thấy rằng: thực ra, trường học thật tuyệt vời.

Đầu giờ chiều hôm đó, tôi trở về sau bữa trưa về thấy rằng giỏ hoa của mình đã được bán. “Bằng cách nào mà chị bán được thế” tôi hỏi Kim với giọng đầy bất ngờ, bởi trong đầu tôi lúc đó là “thật sao?”, “có ai đó mua nó thật sao?”

Minh Nhật
Dịch từ sách “The one-week job project”
theo sự cho phép của tác giả Sean Aiken, cho mục đích phi lợi nhuận

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: