Sách 1wj | … và tôi nảy ra một ý tưởng

Nếu tôi thử sức ở nhiều công việc khác nhau thì sao nhỉ? Tôi nghĩ. Như thế tôi có thể biết mình thích gì, không thích cái gì và tìm ra điều tôi cần ở một công việc để hạnh phúc.

Càng dấn sâu vào ý tưởng này, tôi càng thêm phấn khích. Cuối tháng Một, tôi tìm gặp Ian, bạn thân của mình, và trao đổi về ý tưởng này. “Này, cậu có biết mình định làm gì để biết được mình muốn làm gì không?” Tôi nói.
– “Tuyệt. Cuối cùng cậu đã quyết định rồi.”
– “Chính xác, mình nghĩ là mình sẽ làm mỗi tuần một công việc khác nhau trong một năm ròng.”
– Cậu ta cười lớn “cậu sẽ làm gì cơ?”
– “Mình sẽ chấp nhận bất kỳ đề nghị làm việc từ các công ty hay cá nhân khác nhau, mỗi tuần một lần, trong liên tục một năm.”
– “Này, cậu nghiêm túc đấy chứ?”
– “Yay, 52 công việc trong 52 tuần. Mình nghĩ mình có thể bắt đầu với một website nơi mọi người có thể gửi mình các đề nghị làm việc trong một tuần. Rồi mình sẽ đi khắp nơi, đến nơi mà người ta sẵn sàng thuê mình và mình sẽ làm các công việc một tuần để xem mình thích gì và không thích gì.” Tôi đã nghĩ ý tưởng này thật vi diệu, quá xuất sắc và chờ đợi phản ứng của Ian.

Cậu ta bần thần nhìn tôi. “Vậy là … mà chờ chút,” Ian nói, rồi gãi gãi trán của mình “và rồi ai sẽ muốn thuê cậu chỉ trong một tuần chứ?”

– “Ờ thì, mình không biết, có thể là bất kì ai. Mình chưa nghĩ xa đến thế,” tôi nói, “nhưng mình chắc là người ta sẽ rất cởi mở đón nhận ý tưởng này.”
– “Cậu bạn à, mình cũng chẳng biết nữa, ý tưởng này thật là …” cậu ta ngừng lại đôi chút rồi nhoẻn cười. “Mà này, tại sao không chứ nhỉ? Làm tới thôi.”

Trong nhiều năm, tôi đã kể với Ian không biết bao nhiều làm ý tưởng cho hàng tá những chuyến đi phiêu lưu, nhưng tôi chưa bao giờ được khuyến khích để theo đuổi chúng cả. Tôi đã luôn muốn Ian sẽ nói “Ý tưởng tuyệt vời đó Sean. Nào, bắt tay cùng làm thôi.” Tôi đã ‘một mình một chợ’ với ý tưởng này, nhưng giờ biết rằng tôi có thêm sự ủng hộ của Ian, điều này làm tôi thêm tự tin để thực hiện nó.

Hai tuần tiếp đó, mỗi ngày tôi đều đến thư viện, mang theo laptop của mình để chuẩn bị nội dung cho website. Tôi chuẩn bị đầy đủ hồ sơ cá nhân, các thông tin về học vấn, khả năng của tôi, kể cả động cơ tôi thực hiện dự án này, và bằng cách nào nhà tuyển dụng có thể gửi lời mời cộng tác với tôi.

Tôi không thực hiện dự án vì tiền, mà vì những kinh nghiệm tôi sẽ có. Tôi tự hỏi bằng cách nào tôi có thể giúp được người khác khi đang thực hiện dự án này.

Tôi quyết định tôi sẽ đề nghị nhà tuyển dụng của mình đóng góp cho ONE, một chiến dịch mà tôi hỗ trợ để giảm đói nghèo bằng cách vận động chính sách. Có vẻ đó là điều đúng. Tôi sẽ giúp gây quỹ và tăng nhận biết cho chiến dịch tuyệt vời ấy, công ty thuê tôi cũng sẽ nhận được hóa đơn hoàn thuế cho việc đóng góp thiện nguyện này, và tôi thì bắt đầu hành trình một năm thực tập bằng cách thực hiện 52 công việc khác nhau với không một lời cam kết, ràng buộc nào để ở lại với công việc ấy.

Tôi cũng biết bằng cách nào mình có thể xoay xở tiền nong cho mọi thứ, nhưng tôi quyết định phải bước ngay bước đầu tiên đã. Tôi còn vài trăm đô la tiết kiệm, đủ để giúp tôi bắt đầu. Tuy nhiên, tôi cũng cần chúng cho nguyên một năm, tôi cần tìm cách náo đó để có được nguồn tài chính cho cuộc sống thường ngày.

Một phần tôi vẫn tự hỏi dự án này liệu có hợp lý hay không, liệu có phải chỉ là toa thuốc tạm thời cho sự trốn tránh của tối (mặc dù dự án này có phần sáng tạo hơn nhiều)? Bơi cuối cùng thì tôi cũng phải có được một công việc nào đấy ngay khi thôi ‘nằm mơ giữa ban ngày’. Mặc dù là vậy tôi vẫn vui vẻ trong cái sự bận rộn của kế hoạch cho dự án này.

Tuần tiếp theo, tôi ghé qua căn hộ của Ian.
– “Rồi, vậy cậu định gọi dự án của mình là gì?” cậu ta hỏi.
– “Mình không biết. Có thể là … Việc 1 tuần (Job-a-week)?”
– “Hm, vậy thì … Mỗi tuần 1 công việc (One-week job) thì thế nào?”
– “Phải rồi. Mình thích ý này.” Tôi nói, “Chính là ‘Mỗi tuần 1 công việc”.

Vị hôn phu của Ian, Karen, mua tên miềnwww.oneweekjob.com, rồi Ian và tôi bắt đầu thiết kế website. Tôi cảm thấy có chút tội lỗi khi lấy mất thời gian của Ian để thiết kế cái website mà tôi không thấy thuyết phục cho lắm. Nhưng mà tôi vẫn cứ thực hiện thôi, từng bước một, và cố gắng mặc kệ những nghi ngờ bên trong mình.

Cuối tháng Hai, website của tôi hoàn thành. Tôi đã đến bước cuối cùng, tôi cần nói cho mọi người biết về ‘Mỗi tuần 1 công việc’ để nhận được các lời đề nghị làm việc. Tôi viết một email cho bạn bè và gia đình giải thích về dự án này:

“Chào mọi người! Tôi muốn cho mọi người biết về một dự án mà tôi khởi xướng. Cơ bản là, bất kì cá nhân hay công ty nào cũng có thể đề nghị tôi thực hiện những công việc một tuần. Có thểl à bất kỳ công việc gì, ở bất kỳ đâu. Tôi sẽ đi đến thành phố ấy, làm việc trong một tuần, viết blog những trải nghiệm của tôi, và bất kỳ số tiền nào mà nhà tuyển dụng trả tôi, chúng sẽ được đóng góp thiện nguyện cho chiến dịch ONE.

Tôi chẳng biết mình phải làm gì với sự nghiệp của mình, vì thế đây là cách để tôi tìm ra nó thực sự là gì. Tôi rất trân trọng sự ủng hộ của mọi người để giúp dự án này trở thành hiện thực. Nếu bạn sử dụng blog, có website cá nhân hay sử dụng MySpace, Facebook, sẽ thật tốt nếu mọi người có thể chia sẻ website www.onewweekjob.com.

Cảm ơn rất nhiều!
Sean”

Dừng lại trong chốc lát, tôi đọc đi đọc lại email vài lần. Rồi tôi nhìn chằm chằmvào màn hình, xoay chuột mòng mòng quanh nút bấm GỬI ĐI. Một khi tôi gửi email này đi nghĩa là không còn đường lùi.
Một cú click chuột, và thư đi. Bây giờ là lúc tôi phải tìm cho mình một công việc. Và từ đó mỗi thứ Hai sẽ là một ngày đi làm.

Minh Nhật
Dịch từ sách “The one-week job project”
theo sự cho phép của tác giả Sean Aiken, cho mục đích phi lợi nhuận

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: