Sách 1wj | Tuần 5: Phóng viên

  • Địa điểm: Vancouver, British Columbia

  • Nhà tuyển dụng: Vacouver 24h
  • Mức lương: 31.690 đô-la/năm (nguồn: BLS)

IQ NGÀNH

Người phụ trách chuyên mục báo không phải là nhân viên chính thức của các tờ báo. Quyền xuất bản đầu tiên sẽ được mua, sau đó người viết có thể bán nó cho những nhà xuất bản khác nhau.

Người này sẽ được trả dựa trên số từ hay một tỷ lệ nhất định của mỗi bài báo.

QUY TRÌNH TUYỂN DỤNG

Một nhà báo tại tờ báo Vacouver 24h đã phỏng vấn tôi hai tuần trước đó. Tôi đã từng trao đổi về cơ hội viết cho một chuyên mục như trong hành trình “Mỗi tuần 1 công việc”. Cô ấy đã trao đổi với biên tập của mình về ý tưởng trên nhưng sau khi không nghe cô ấy gọi lại cho tôi, tôi đã đến gặp trực tiếp biên tập của tờ báo. Tôi nói về những điều như “cực kì thú vị”, “cơ hội với thời gian thích hợp”, “rất hài lòng”. Và anh ta nói “Chắc chắn rồi, Sean”.

Tôi đã học được điều gì? Không có gì là chính thức, cho đến khi có được chìa khóa.

Vào ngày đầu tiên của công việc mới, tôi đi vào tòa nhà bằng lối đi chung. Nhưng vào ngày thứ hai tôi phát hiện ra một cánh cửa có dán nhãn “lối đi của nhân viên”. Lúc này, tôi đã là nhân viên chính thức, một phóng viên của tờ báo Vancouver 24h, tôi tự tin bước đến cánh cửa, thoáng nhìn một cách tự tin vào các dòng chữ trên cửa sổ và thậm chí tôi còn dừng lại để chụp một vài bức hình trước nó cho website của tôi. Sau đó tôi đẩy cánh cửa một cách đầy tự tin. Nó đã bị khóa.Tôi phải đi vòng quanh tòa nhà, để đi vào bằng cửa trước với những vị khách khác và lễ tân.

Ngày đầu tiên, tôi ngồi trên hành lang và chờ tổng biên tập, Dean, hướng dẫn tôi vào phòng mới. Tại bàn cafe, tôi phát hiện ra một số vấn đề lưu ý và đọc lướt nhanh qua nó. Thông thường, khi tôi cầm một tờ báo lên, tôi lướt qua một số tiêu đề và đọc các bài xã luận. Nhưng hôm nay, không làm theo cách thông thường, thay vào đó tôi phân tích cấu trúc, loại câu chuyện được đề cập, tên của tác giả, màu sắc thiết kế và các quảng cáo kèm theo. Tôi không còn là một người đọc thông thường, tôi nay đã là một phóng viên.

Khi Dean đến, anh ấy đeo một cái kính đen vuông, tóc ngắn và hơi lộn xộn (không theo một xu hướng rõ ràng). Tôi đoán anh ấy khoảng hơn 30 tuổi. Anh ấy dường như rất bận rộn và mệt mỏi. Tôi có ấn tượng rằng, anh ấy đang có nhiều việc phải suy nghĩ.

Với đôi tay giang rộng chào đón, anh ấy nói rằng: “Chào mừng anh, Sean đã đến với chúng tôi”. Sau đó, anh ấy dẫn tôi đi khắp cơ quan để đến phòng mới.

Căn phòng có sự đối lập với sự yên tĩnh của sảnh chính bởi tiếng thang máy và những cái ghế da khá thoải mái. Mọi thứ dường như rất tất bật, tiếng người xung quanh, tiếng điện thoại reo, tiếng bàn phím và các đồng nghiệp đang thỏa luận với nhau về những tin nóng hổi trong ngày. Tôi ngồi trong văn phòng của Dean và chúng tôi nhìn lại một cách cẩn thận những ý tưởng cho các chủ đề tiềm năng cho bài báo của tôi như: xác định lại sự nghiệp, sự cân bằng giữa tiền bạc và hạnh phúc, quan điểm của thế hệ chúng tôi về nơi làm việc. Anh ấy yêu cầu tôi bắt đầu một cách nhanh chóng. Tôi phân vân không biết liệu anh ấy có bị thuyết phục rằng đó là một ý kiến hay một vấn đề quan trọng cần quan tâm hay không. Tôi rời khỏi bàn làm việc để bắt đầu tiến hành phỏng vấn, thu thập thông tin và các bản thảo của tôi.

Để nghiên cứu, tôi đã ghé thăm khoảng hai ký túc xá ở quanh Vancouver và phỏng vấn sinh viên về những điều họ muốn làm sau khi tốt nghiệp, tại sao họ nghĩ nhiều  người trong thế hệ của chúng tôi khó khăn trong quyết định lựa chọn nghề nghiệp và những điều họ đặc biệt trông đợi khi tìm kiếm một công việc.

Tôi nhanh chóng nhập cuộc với vở và bút trên tay. Tôi tiếp cận một nhóm sinh viên và ngay lập tức khẳng định uy tín của tôi. “ Xin chào, tôi là phóng viên của tờ báo Vancouver 24 Hours” tôi hỏi với khuôn mặt của Anderson Cooper (với khuôn mặt thích thú và tập trung cao độ), sau đó chăm chú lắng nghe trong lúc ghi chú lại một số điểm chú ý vào sổ tay. Với một vài điểm đoạn trích dẫn hữu ích, tôi vội vã trở lại văn phòng và viết trước khi đến hạn nộp vào cuối ngày.

Tôi bắt đầu:

Thế hệ của chúng tôi, những con người được sinh ra sau năm 1980, hay còn được gọi với các cái tên như “thế hệ Peter Pan”, “thế hệ trẻ”, “những người trưởng thành nhưng suy nghĩ trẻ con” và nhiều những thứ để diễn tả bằng cách nào chúng tôi trưởng thành chậm hơn các thế hệ trước; nhìn chung hoàn thành chương trình đại học lâu hơn, kết hôn, ra khỏi nhà, bắt đầu một cuộc sống mới, một gia đình mới và tham gia vào lực lượng lao động. Nếu bạn hỏi tôi, khi tôi 10 tuổi, tôi có thể nói rằng đảm bảo nghề nghiệp và mong đợi đứa con thứ hai của mình. Nhưng ở tuổi 25, tôi không có khái niệm tôi sẽ làm gì, tôi vẫn đang sống với gia đình và có thể không nghĩ rằng kết hôn là một phần trong cuộc sống của tôi. Bạn đoán đi, không phải một mình tôi có suy nghĩ đó.

Sau một ngày làm việc, tôi có thể hiểu được tại sao tổng biên tập dường như rất căng thẳng và lo lắng hàng ngày. Trách nhiệm viết gì mỗi ngày cho tờ báo thực sự rất áp lực. Anh ấy phải quản lý một đội ngũ nhân viên, chỉnh sửa một số bản thảo, quyết định viết những gì và phải thực hiện sao cho báo ngày sau phải tốt hơn ngày trước đó. Tôi tưởng tượng rằng mỗi ngày khi mà áp lực tăng cao kèm theo những nghi ngờ của nhân viên, không biết họ có thể giải quyết được không.

Dean rời văn phòng trễ, cực kỳ mệt mỏi nhưng tôi đoán anh ấy hài lòng với kết quả làm việc vì một tờ báo khác sẵn sàng để xuất bản và lên kệ báo. Buổi sáng tiếp theo, trong lúc ngồi nhâm nhi café, anh ấy có thể nhìn thấy kết quả của sự cố gắng của mọi người. Nhưng anh ấy không thể tự hào lâu bởi vì luôn có những tờ báo khác cần xuất bản, nhiều quyết định cần đưa ra và những hạn nộp nhanh chóng đến. Khi tôi đến văn phòng vào sáng hôm sau, dĩ nhiên tôi đã tìm kiếm danh sách bài báo mới của mình và một lần nữa bị từ chối khi vào bằng lối của nhân viên.

Nhưng sau đó, khi tôi làm nhiệm vụ tiếp theo. Dean đã cho tôi ra ngoài với một nhà báo khác để nghiên cứu về một vụ giết người đã xảy ra vào buổi tối trước bữa tiệc của trường trung học. Tôi cảm thấy mình như là một cảnh sát điều tra tội phạm. Một vài chi tiết nhỏ mà chúng tôi thu thập được về tình tiết vụ án còn khá mơ hồ, không rõ ràng. Chúng tôi đã phải viếng thăm hiện trường vụ án và phỏng vấn những người hàng xóm, bạn bè, cảnh sát và đến trường học nơi mà nạn nhân đang học để điều tra.

Đó là một công chuyện buồn và tôi cảm thấy không đúng giữa các hãng truyền thông lớn ở Vancouver cố gắng nắm bắt một vài chỉ dẫn và một vài cái tên để hoàn tất câu chuyện. Việc làm báo là để hỏi những câu hỏi khó và tìm ra sự thật. Những người hàng xóm đã giải thích cách mà ông ấy tỉnh dậy và la lớn vào buổi sáng sớm, các nhà báo đã yêu cầu ông mô tả chi tiết những gì mà ông ấy thấy khi chạy từ nhà anh ấy và nhìn thấy nạn nhân với vết thương nằm trên đường. Có thể một vài điểm làm tôi cảm thấy không thoải mái là tôi cảm thấy mình đang can thiệp quá sâu vào cuộc sống của những người khác và làm những việc không liên quan đến công việc của mình.

Sau khi chúng tôi làm xong tại hiện trường vụ án, chúng tôi làm theo cách của mình đối với phần còn lại của các đoàn xe phương tiện truyền thông đến trường trung học của nạn nhân. Thời gian cũng gần đến trưa và các học sinh chuẩn bị nghỉ trưa. Các nhà báo không được phép vào trường và chúng tôi phải đợi bên lề đường để phỏng vấn học sinh ngay khi họ vừa xuống sân trường. Mục đích là phải phỏng vấn được bạn của nạn nhân.

“Nhìn kìa, có một cặp học sinh cầm hoa, dường như họ đang rất buồn, nhanh lên, lại chỗ này” khi một nhà báo tìm thấy học sinh sẵn sàng để phỏng vấn, những người khác cũng chạy lại với máy ghi âm và camera sẵn sàng để ghi hình. “Khi bạn nghe tin tức sáng nay, bạn đã cảm thấy thế nào?”; “Nói cho chúng tôi biết về bạn của bạn, anh ấy là người như thế nào?”; “ Cảm giác của bạn là gì, khi biết sẽ không bao giờ được gặp lại anh ấy nữa”.

Sau khi viếng thăm sở cảnh sát, để củng cố những tình tiết của vụ án, câu chuyện vẫn chưa kết thúc. Chúng tôi phải lái xe trở về thành phố và soạn bản thảo của mình. Tôi về nhà đúng vào giờ ăn tối. Ngày mai sẽ là một ngày mới, một câu chuyện mới. Nói theo một cách chuyên nghiệp là chúng tôi đang phải giải quyết những hoàn cảnh khó khăn khác nhau mỗi ngày; trở thành một khối tách biệt có thể là cách duy nhất để đối phó với công việc này. Tôi tự hỏi, liệu đối với bản thân mình, sự thật sẽ như thế nào.

Minh chứng nổi bật cho sự tương phản trong giới báo chí hàng ngày, nhiệm vụ tiếp theo của tôi là đưa tin về lễ hội thử rượu vang ở trung tâm Vancouver. Sau khi viếng thăm một số quầy hàng, tôi gặp Bill Hardy, ông chủ của rượu Hardys. Một người đàn ông trung niên, khoảng 60 tuổi, ông ấy cầm một chai rượu lên và với nói giọng Úc, ông nói: “Tên của chai rượu này là tên ông nội tôi, còn chai ở đằng kia là tên của bà tôi”. Ông ấy không tha thiết lắm với lời đề nghị của tôi rằng anh ấy đặt tên tôi cho một chai rượu.

Ông ấy giải thích cách thức tiến hành lễ hội như thế nào và luật thử rượu. Tôi khá là may mắn khi có cơ hội được gặp ông ta. Tôi tiến hành thử 5 lần rượu và khá là ngạc nhiên khi có hàng dài những quầy rượu đại diện cho những hãng khác nhau mà tôi không thể tính được là có bao nhiêu hãng. Tôi không thể hiểu được bằng cách nào con người ta có thể chịu đựng được điều này trong cả một ngày dài. Sau khi được thử một vài loại rượu khác nhau của hãng rượu Hardys, Bill nói với tôi:” Bạn biết không, Sean, bạn không cần phải uống tất cả các mẫu thử rượu. Đó là lý do mà họ có những chiếc xô để nhả rượu bên cạnh mỗi quầy hàng”. Bạn thật sự cần học tập những điều mới mỗi ngày.

Tôi thật sự hứng thú với bài phỏng vấn lần này. Tôi nhận ra thật dễ dàng để gắn bó và có động lực làm việc khi đối mặt với hạn nộp mỗi cuối ngày. Đối với bản thân tôi, nếu dự án quá dài kỳ, nó có thể dễ gây ra việc nhàm chán, không hứng thú. Cần thiết phải có những dự án ngắn hạn đạt được mục tiêu để thúc đẩy động lực làm việc của tôi. Trong thế giới của tin tức, mỗi ngày bạn rời khỏi văn phòng, bạn sẽ không biết chắc chắn ngày mai sẽ xảy ra chuyện gì. Với bản thân tôi, ngày mai tôi đã nhận được một tin tốt từ email của người đàn ông tên là Manuel rằng:

“Chào Sean, tôi vừa nhìn thấy một bài báo về dự án của bạn trong lúc tôi đang ở Edmonton tuần này”. Nó nhắc tôi nhớ về tuổi 25 của mình, khi mà tôi không định hướng được bản thân muốn làm gì. Tôi hiện nay đã 40 tuổi và tôi không nghĩ đó là vấn đề mang tính thế hệ. Một số người biết họ thực chất muốn gì, trong khi một số người khác thì không. Một số người họ nghĩ rằng họ biết (thực chất là do ảnh hưởng của ý thích của cha mẹ họ) và sau đó nhận ra rằng mình đã lầm. Có một sự phù hợp giữa sáng kiến của bạn và công việc nghiên cứu của chúng tôi, tại trang web Nicejob.ca và tôi không lấy làm phiền khi được giúp cậu”.

Tuần tiếp theo, chúng tôi gặp nhau ở quán café và mọi việc được sắp xếp ổn thỏa. Để đổi lấy quảng cáo trên website và đề cập trong các bài phỏng vấn trên phương tiện truyền thông, Nicejob trả cho tôi 1.000 đô la mỗi tháng để trang trải chi phí đi lại. One-week Job đã có nhà tài trợ chính thức.

Đã đến lúc phải lên đường.

Minh Nhật
Dịch từ sách “The one-week job project”
theo sự cho phép của tác giả Sean Aiken, cho mục đích phi lợi nhuận

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: