Sách 1wj | Tuần 1: hướng dẫn nhảy Bungee

  • Địa điểm: Whistler, British Columbia

  • Nhà tuyển dụng: Whistler Bungee
  • Mức lương: $10-$15/giờ

IQ NGÀNH

  • Ở Vanuata, một chàng trai chỉ được xem là trưởng thành khi thực hiện nhảy từ miếng gỗ bắt ở độ cao tầm 2 tòa nhà chỉ với dây leo quấn chân (và đầu của anh này phải vừa chạm mặt đất).
  • Cú nhảy cao nhất được ghi nhận là ở độ cao 760 feet (gần 232m), với 4-5s rơi tự do và tốc độ đạt 125 dặm/giờ.
  • Mỗi sợi dây bungee có thể sử dụng 600 – 800 lần và có giá khoảng $800-$1300

QUY TRÌNH ỨNG TUYỂN

Huấn luyện viên bóng đá của tôi đồng sở hữu công ty này.

TÔI ĐÃ HỌC ĐƯỢC ĐIỀU GÌ?

Khá ngạc nhiên là việc nhảy khỏi một cây cầu với một sợi dây cao su buộc vào chân lại cực kì an toàn.

Nhiều chuyên gia ở bộ môn này cho hay nó còn an toàn hơn cả việc lái ô tô đi làm. Sự so sánh này chưa bao giờ làm tôi thấy an tâm nhưng tôi được bảo rằng một cú nhảy bungee cũng chỉ nguy hiểm ngang với việc lái xe hơi cỡ 100 dặm/giờ. Nhưng vì hầu như chẳng ai lại lái xe ở tốc độ cả trăm dặm trên giờ, nên tôi đoán là tôi hiểu ý trên rồi đấy.

Bạn chẳng thể nghĩ thêm được gì. Bạn phải nhảy thôi.
(Matt, người hướng dẫn nhảy Bungee, Whistler Bungee)

 

Tiếng hò reo của đám đông nhanh chóng nhòa đi khi tôi rơi xuống dòng sông phía dưới từ độ cao 160 feet (khoảng 49m). Mắt của tôi khó mà mở to ra được, gió cào xát trên mặt tôi, còn tai thì ù cả đi. Khi còn cách mặt nước khoảng 10 feet, tôi cảm giác được một cú giật mạnh đưa tôi quay lại với cây cầu phía trên. Một lát sau, tôi bị ngừng lại ngay giữa hẻm sông trong khi Matt hạ dần tôi xuống.

Chỉ đến khi 2 chân tôi đã chạm đất trở lại, lúc ấy tôi mới thấy rõ mình đã thích thú đến mức nào. Bây giờ, tôi đã hòa vào đám đông. Tôi đã cùng đám đông gây thêm áp lực cho người nhảy kế tiếp bằng cách đếm ngược, họ giờ hoặc phải nhảy, hoặc sẽ phải chịu tiếng dè bỉu của những người đứng xem.

Đó là ngày làm việc đầu tiên của tôi, nhưng tôi đã chẳng dám nói điều ấy với những người sắp nhảy, bởi tôi là người buộc dây cho họ, còn họ thì cứ luôn nhìn quanh để chắc chắn rằng mọi sự đều an toàn. “Đừng lo”, tôi nói. “Anh sẽ thấy thích cho xem.” Sau đó, tôi đề nghị họ ký vào bản miễn trừ trách nhiệm cho công ty nếu có chuyện gì bất trắc xảy ra.

Đó cũng là tuần làm việc đầu tiên của tôi, và tôi cũng lần đầu sở hữu điện thoại di động. Mặc dù Zach Morris đã kể tôi nghe về cái di động khi còn nhỏ, nhưng tôi chưa bao giờ có cái nào trước đó. Tôi vẫn chẳng đeo đồng hồ, nhưng giờ thì tôi đã có điện thoại này với giờ chính xác từ vệ tinh luôn, tôi đồ rằng tôi sẽ có thể chữa được ‘chứng” trễ 5 phút trong mọi chuyện, không bao giờ là 10 hay 15 phút mà cứ luôn ít hơn 5 phút. Tôi ngờ rằng chuyện này liên quan đến cái mà tôi gọi là “thời gian đút lò vi sóng”.

Kể từ sau cấp 2, hầu như mỗi ngày tôi về nhà và bỏ những thứ còn lại của tối hôm trước vào lò vi sóng trong một phút rưỡi. Sau đó, tôi lấy một chiếc ly từ tủ ly tách, lấy một ít nước trái cây trong tủ lạnh, rót 1 ít vào ly, cất vào tủ lạnh, nhấm nháp trong chốc lát và nhìn về phía sân sau, nơi những chú chim đang nhảy quanh người rải thức ăn cho chúng, còn tôi thì miên man trong những suy nghĩ về bài tập về nhà của mình. Sau đó, tôi sẽ vào phòng khách, bật tivi lên, mở chương trình mà bất kì ai ở tuổi tôi cũng sẽ nhớ: Saved by The Bell, Full House và The Fresh Prince of Bel-Air. Rồi rề rà đôi chút, thế rồi lại lượn vào bếp và vẫn còn tới 25 giây nữa lận. Lò vi sóng thì lúc nào cũng thế. Nhiều khi tôi cứ lòng vòng và đếm xem mình có thể làm bao nhiêu việc cho tới khi tiếng bíp từ lò phát ra. Cho đến hôm nay, cái lò này chưa bao giờ thôi làm tôi ngạc nhiên. Và cứ thế, tôi đổ lỗi cho “thời gian đút lò vi sóng” làm sai độ nhạy của tôi và rằng tôi có thể làm được nhiều nhiệm vụ hơn so với những người khác nếu có 15 phút.

Trở lại với tuần làm việc đầu tiên. Tuần này, tôi cũng có bài phỏng vấn đầu tiên trên radio. Tôi ngồi xéo với Bill, một người dẫn chương trình radio nổi tiếng ở Vancouver. Bill, đâu đó ở tuổi 60, bắt đầu với giọng trầm của mình và kiểu giọng “các bạn có thể tin được không”:

“Sáng nay, có mặt tại đây cùng chúng ta là một chàng trai trẻ, người nghĩ rằng anh ta là chuyên gia của chẳng-gì-cả (nguyên văn: jack-of-all-trades, nghĩa là biết nhiều thứ nhưng không chuyên về cái gì cả). Sean tốt nghiệp hạng ưu ở trường với điểm trung bình 4.0/4.0, anh chàng này còn là thủ khoa nữa, và bất kì ai cũng sẽ nghĩ hẳn anh ta sẽ tìm được ít nhất một công việc ngon lành. Nhưng Sean cho hay anh chàng muốn 52 công việc cơ! Chào mừng đến với chương trình sáng nay, Sean.”

“Cảm ơn đã mời tôi đến với chương trình.” Tôi đáp lại

“Rồi, kể cho chúng tôi nghe về ý tưởng của cậu đi nào,” ông ấy nói với một giọng đầy ý mỉa mai.

Tôi cảm giác như mọi sự đã được sắp đặt vậy. “À, tôi chẳng biết tôi muốn làm gì cho sự nghiệp của mình, nhưng tôi tự hứa với mình là cho dù tôi làm gì đi nữa thì đó cũng phải là điều mà tôi đam mê,” Tôi thận trọng trả lời. “Vì thế, tôi nghĩ đến ý tưởng làm nhiều việc khác nhau để biết tôi thích và không thích cái gì, và học hỏi từ những người khác về cách mà họ quyết định sự nghiệp của mình.”

Tôi cảm giác như ông ấy chẳng thèm đoái hoài gì đến câu trả lời của tôi “Điều này có vẻ hài hước nhỉ,” ông ấy vừa nói vừa cười nhếch mép. “Vậy thì, cậy muốn nhiều nhà tuyển dụng sẽ thuê cậu với không một tí kinh nghiệm nào, dành thời gian để hướng dẫn, đào tạo cho cậu rồi sau đó cuối tuần, cậu chào tạm biệt rồi biến mất?”

“Đúng, chính xác là thế,” tôi trả lời.

Ông ấy dường như không hiểu được ý tưởng cốt lõi và cũng không thèm hỏi lí do tôi hiện thực hóa ý tưởng này. Tôi thừa nhận, ý tưởng này nghe có vẻ kỳ cục, nhất là khi so với điều mà ai cũng đang làm là: đi học, đi làm, mua đủ thứ, lập gia đình, mua thêm đủ thứ, nghỉ hưu rồi qua đời. Nhưng xa hơn sự kỳ quặc này là hàng tá người thức dậy mỗi sáng và tuyệt nhiên ngán ngẩm với ý tưởng đi làm vì họ ghét công việc của họ. Tôi đang cố gắng để tránh khỏi số phận hẩm hiu kiểu ấy. Tôi muốn tìm thấy điều mà tôi yêu thích. Điều gì đó tôi vui vẻ dành 40 tiếng cuộc đời trong mỗi tuần để làm và giúp tôi trả hóa đơn điện nước; cho dù nó có thể xảy ra hay đơn giản là hy vọng hão huyền của một đứa không kinh nghiệm đang lý tưởng hóa cuộc sống như tôi, tôi cũng không chắc nữa. Nhưng tôi lo rằng những kỳ vọng này sẽ sớm trở thành sự hối tiếc nếu tôi không tìm thấy được hy vọng ấy cho mình.

Đứng trên cầu nhảy chiều thứ Sáu, một cô gái tuổi teen nhìn tôi một cách ngờ vực khi tôi đang gài chặt dây cho cô bé “Vậy là, nó thế này đây, và … nó an toàn chứ?”

“Chắc chắn rồi, rất an toàn.”

Cô bé không có cảm giác được thuyết phục. “Anh nghiêm túc đấy,” Tôi trấn an cô bé “Một ai đó đã nói rằng …” Tôi ngừng giây lát, rồi sau đó thêm vào “an toàn hơn cả lái xe đi làm.”

Minh Nhật
dịch từ sách “The one-week job project”
theo sự cho phép của tác giả Sean Aiken, cho mục đích phi lợi nhuận

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: