MT1CV | Tuần 6 | Làm người lan truyền văn hóa

Trong 6 tuần đã qua của ‘Mỗi tuần 1 công việc’, tuần thứ 6 của Cội Việt là tuần mang lại cho tôi nhiều trải nghiệm bất ngờ, và được học hỏi những quan điểm mới mẻ hoặc không mới nhưng đã bị lãng quên. Ai đó đã nói rằng ‘It’s a beautiful thing when a career and a passion come together’ – Tạm dịch: Đó là điều gì đấy rất đẹp khi con đường sự nghiệp song hành cùng đam mê, Cội Việt cùng những câu chuyện nghề nghiệp, công việc trong tuần qua là ví dụ, minh chứng rõ ràng cho câu nói trên.

Tôi đã làm gì trong 1 tuần qua?

Làm 1 người lan truyền văn hóa Việt cùng Cội Việt, trong vòng 1 tuần tôi thực sự đã có rất nhiều việc để làm:

  • Đi Đà Nẵng và Hội An cùng team Cội Việt để chuẩn bị cho sự mở rộng tương lai của Cội Việt tại đây, nhất là cho Lớp học 1 Tô
  • Trò chuyện cùng nhóm ‘Không gian đọc Hội An’, cụ Nguyên Ngọc – đại diện văn sĩ Hội An và trường Đại học Phan Châu Trinh
  • Gặp gỡ và trao đổi cùng những nhân vật văn hóa tại Đà Nẵng và Hội An

Về lại Sài Gòn, Cội Việt từng làm việc với Peacework cho đợt dẫn đoàn Giáo sư và sinh viên Đại học Arkansas vào cuối tuần này. Thế nên tôi bắt tay vào thực hiện những việc có liên quan gồm:

  • Dịch sang tiếng Anh các bài soạn về văn hóa Việt Nam, văn hóa miền Tây và văn hóa chợ ở Việt Nam
  • Trình bày bằng tiếng Anh (sau đó là tiếng Việt) các bài soạn trên trước đoàn Arkansas
  • Đi cùng đoàn Arkansas về Cái Bè, Tiền Giang để tìm hiểu văn hóa miền Tây, thực trạng chuỗi cung ứng trong sản xuất lúa gạo ở Việt Nam

Là người lan truyền văn hóa thực sự không dễ dàng gì, bởi rằng, vừa phải có kiến thức sâu và rộng, vừa phải biết sử dụng từ ngữ cho chính xác. Nói về văn hóa, đòi hỏi phải nói thật chính xác. Có như thế, khi thực hiện nói chuyện hay trao đổi với những đối tượng muốn tìm hiểu văn hóa, mình mới chỉ dẫn họ chính xác được. Tôi không phải là người có kiến thức tốt, thế nên tôi chọn một cách khác sử dụng thế mạnh của mình, đó là tìm hiểu và kết nối những đối tượng có liên quan đến tìm hiểu và lan truyền văn hóa. Tôi cho rằng, đây cũng là cách mà tôi thực hành ý tưởng ‘người lan truyền văn hóa’.

Cội Việt, ngay từ khi thành lập đã có định hướng tìm hiểu văn hóa thông qua 4 nguồn:

  • Sách báo, tạp chí, internet
  • Công trình nghiên cứu
  • Chuyên gia, nhà nghiên cứu
  • Ký ức của người dân

Dễ dàng nhận thấy điểm khác biệt trong cách tiếp cận của Cội Việt, đó là ‘ký ức của người dân’. Với Cội Việt ký ức giữ vai trò rất quan trọng bởi đơn giản rằng lịch sử đang nằm tại mỗi người, những giá trị văn hóa đang tồn tại và phản ánh và từng cá nhân; tuy nhiên, những người này không bao giờ được nhắc đến trong sử sách nào cả, vì thế việc thu thập những câu chuyện, ký ức của người dân, nhất là người lớn tuổi là hết sức quan trọng. Vì thế, trong các phần bài học của Cội Việt trong ‘Lớp học 1 Tô’ hay kể cả bài nói chuyện với đoàn Arkansas, luôn có lồng ghép những trải nghiệm thực tế vào đó để câu chuyện vừa thêm gần gũi, sinh động, vừa giàu thông tin hơn và để chính người nghe cũng thấy được tính thực tế của những kiến thức họ thu hoạch được.

Tôi là người thích có những trải nghiệm, và tôi tin rằng những trải nghiệm này hết sức quý giá cho quá trình mình làm việc ở Cội Việt. Chính vì thế, tôi thực hành chuyện tìm hiểu đời sống, ký ức của người dân nhiều hơn. Chính chuyện này cũng dẫn tôi đến việc thể hiện thế mình tìm hiểu và kết nối những nhân vật văn hóa của mình. Những câu chuyện tại Đà Nẵng – Hội An là bằng chứng rõ ràng nhất.

Từ ‘Không gian đọc Hội An’ đến lời hứa cho ‘Lớp học 1 Tô’ tại Hội An

Tuần thứ 6 bắt đầu với việc tôi có chuyến đi đến Đà Nẵng và Hội An cùng Cội Việt. Ngay khi vừa xuống sân bay, tôi đã có chuyến đi đến Hội An để giới thiệu những thành viên Cội Việt với chị Hoài từ ‘Không gian đọc Hội An’, và kết nối Cội Việt cùng những hoạt động của tổ chức này. Tôi biết đến ‘Không gian đọc Hội An’ qua một hành trình thú vị vào tháng 4 năm ngoái (có thể đọc thêm link ở cuối bài), và cũng biết đến chị Hoài từ lần ấy. Đáng tiếc là chị chỉ nhớ tôi mang máng. Đã liên hệ trước nên chúng tôi đến là gặp chị ngay, sau đó để cho anh Huy giới thiệu về Cội Việt và những hoạt động của tổ chức, chị Hoài thì chia sẻ thêm về những hoạt động của nhóm ‘Không gian đọc Hội An’, còn tôi thì tìm hiểu thêm về mô hình ‘Đại học không giảng đường’ và dự án đang chạy tại Hội An liên quan đến giáo dục trẻ em, do sinh viên từ chương trình ‘Đại học không giảng đường’ thực hiện. Các em cũng chính là những thành viên của nhóm ‘Không gian đọc Hội An’. Chừng 2 tiếng sau, chúng tôi chào tạm biệt chị Hoài cùng lời hứa sẽ quay lại để gặp chị cùng những văn nghệ sĩ đang sống và làm việc tại Hội An để tìm hiểu về người Quảng nói chung và văn hóa Hội An nói riêng. Lúc này, chị Hoài cũng đã ‘không thể quên được nhóm Cội Việt’. Chị cũng rất vui vì được chia sẻ và học hỏi kinh nghiệm triển khai của Cội Việt thông qua hoạt động của nhóm tại Sài Gòn. Chia tay chị Hoài, chúng tôi quay về Đà Nẵng và cùng bàn thêm sẽ làm gì vào những ngày tới.

2 ngày sau, chúng tôi quay lại Hội An. Buổi sáng bắt đầu với ổ bánh mì Phượng, được mệnh danh là bánh mì ngon nhất thế giới và tách cafe sữa đá ở một góc ngã tư đường. Sau đó, chúng tôi cùng nhau vào phố cổ. Đi chung 1 đoạn, chúng tôi bắt đầu tách nhóm ra, riêng tôi đi 1 mình. Cái ham muốn lang thang ngõ nhỏ kéo tôi vào một con hẻm cắt ngang phố Trần Phú, từ con hẻm này, tôi khám phá ra một di tích đã 190 năm tuổi và không được nhắc đến trong những ẩn phẩm du lịch của khu phố cổ.

1. Tín Thiện Tộc ở Hội An

Bước vào con hẻm, đi 1 đoạn chừng 20 mét thì bên trái thấy có cổng vào cũ và bên trong có 1 bức bình phong. Sau bức bình phong là một khu nhà 3 gian kiểu xưa, 2 bên là những căn nhà xập xệ (xem thêm hình trong album tuần 6). Tôi lang thang 1 chút và chụp vài tấm hình rồi định ra về thì có một chú hỏi ‘Đi đâu đấy?’, làm giật cả mình. Tôi nói là đi tìm tiệm sách cũ ở Hội An, vô tình vào khu này. Thế là chú dắt tôi vào nhà, lấy ra biết bao nhiêu là sách cũ cho tôi xem, còn bảo tôi thích cuốn nào thì cứ lấy. Sau trò chuyện thêm, chú dẫn tôi qua nhà thờ tộc của mình.

Gia đình chú thuộc Tín Thiện tộc, gia tộc gồm 5 bang người Hoa đến giao thương rồi chọn Hội An sinh sống. Tín Thiện tộc có nghĩa là gia tộc luôn giữ chữ Tín và hướng đến làm điều Thiện. Nhà thờ Tín Thiện tộc là một nơi cho thấy rõ điều này. Được chứng nhận di tích cấp quốc gia năm 1992, nơi này dùng để thờ cúng vong linh những người chết ở nơi đất khách quê người, không có gia đình, con cái để thờ tự. Từ lúc mở ra đến nay, đã có 402 vong linh được ghi lại, trong đó người cuối cùng được ghi nhận là ông nội của chú. Tuy không phải là người không gia đình thờ tự, nhưng để chốt lại danh sách thờ tự, gia đình quyết định để ông nội của chú sẽ là người cuối cùng, vì ông mất trước năm 1975. Từ 1975 trở đi, không còn ai được ghi tên vào danh sách thờ cúng nữa. Cũng vì thờ cúng vong linh nên dân gian gọi nơi này là Miếu Âm Hồn.

Điểm đặc biệt của nhà thờ nằm ở 2 chuyện, thứ nhất là kiến trúc và ý nghĩa của nhà thờ (vốn không còn được nguyên vẹn về kiến trúc), thứ hai là dấu ấn của dòng tộc. Nhà thờ tộc vốn có 5 gian, mỗi gian ứng với 1 bang hội người Hoa. Mái nhà thờ có 2 tầng mái. Một tầng mái ngói trên cùng, tiếp đó là 5 bức phù điêu với 5 linh vật và cũng hình tượng của 5 bang và một tầng mái ngói khác. Trên xà nhà vẫn còn lưu giữ lại những dòng Hán tự từ lúc thành lập nhà thờ đến nay. Tuy nhiên, hiện tại chỉ còn lại 3 gian nhà. 2 gian bị phá hoại đang cần được phục dựng. Nhà thờ hiện tại chiều dài cũng chỉ bằng 1/3 so với nguyên bản vì bị chiếm dụng trái phép. Hiện tại, chú cùng anh em trong gia đình đang làm việc với các cấp để yêu cầu được phục dưng nguyên bản và bảo tồn di tích được chỉn chu. Điều này không phải vì dòng tộc chú, mà vì ý nghĩa văn hóa tâm linh với cộng đồng người Hoa tại Hội An nói riêng và xã hội nói chung. Chú cũng là người thừa kế đời thứ 4 của dòng tộc, được giữ con dấu qua 3 thế hệ đến nay. Với tôi, đó là một trong những dòng tộc hiếm hoi còn giữ được vừa nét riêng của mình, vừa chứng thực cho sự phát triển của dòng tộc, và cũng vừa là sự giữ gìn giá trị thời gian cho xã hội mà con dấu dòng tộc là một bằng chứng. Tôi chia tay chú và hứa sẽ quay lại nơi này một lần nữa, nếu có cơ hội thì sẽ cùng tham qua với chú cho quá trình phục dựng di tích này. Và chứ là Hứa Văn Lộc, đời thứ 4 của Tín Thiện tộc, Hội An.

2. Gặp cụ Nguyên Ngọc

Tôi không phải là người đi gặp cụ Nguyên Ngọc. Thực ra, tôi và anh Huy có hẹn cụ Nguyên Ngọc vào chiều hôm quay lại Hội An, nhưng điện thoại cụ có vấn đề, không liên lạc được nên về lại Đà Nẵng mà không gặp cụ. Sáng hôm sau, tôi ở lại Đà Nẵng và gặp bác Lê Nguyên Vỹ, còn anh Huy vào những bạn khác đến Hội An gặp cụ Nguyên Ngọc. Tôi không rõ câu chuyện diễn tiến ra sao, nhưng anh Huy kể cụ đi thẳng vào vấn đề, và cũng nhanh chóng đồng ý với việc đưa ‘Lớp học 1 Tô’ đến Hội An. Cụ hiện đang là Chủ tích HĐQT của trường Đại học Phan Châu Trinh, Hội An. Do vậy, cụ sẵn sàng giúp đỡ chúng tôi phổ biến mô hình ‘Lớp học 1 Tô’ tại Hội An qua sinh viên trong trường. Điều này đồng nghĩa với việc, Cội Việt có một đối tác lớn tại Hội An là Đại học Phan Châu Trinh, và sự hỗ trợ từ cụ Nguyên Ngọc cũng như chị Hoài và nhóm ‘Không gian đọc Hội An’. Đây thật sự là một bước tiến lớn cho mong muốn được mở rộng hoạt động đến Đà Nẵng và Hội An của Cội Việt. Từ kết nối với chị Hoài, chúng tôi đã có thể liên kết được thêm với những nhân sĩ khác tại Hội An mà trước hết là cụ Nguyên Ngọc, điều này nằm ngoài những dự định của chuyến đi này. Sự may mắn này thực sự là một bước đệm vững vàng cho Cội Việt trước khi chúng tôi đưa các chương trình đã thành công tại Sài Gòn về Hội An. Thêm đó, cụ Nguyên Ngọc cũng tặng cho nhóm Cội Việt một quyển sách hay về người Quảng do cụ chấp bút. Ngoài ra, khi cần thiết, Cội Việt cũng sẽ được liên hệ với Ban quản lý ở Cù Lao Chàm, xã đảo hiếm hoi nơi sạch bóng nilon ở Quảng Nam nói riêng và Việt Nam nói chung. Điều gì đã mang đến những may mắn này cho Cội Việt? Với tôi, sự may mắn đến từ đam mê, khao khát được lan truyền tinh hoa Việt mà Cội Việt định hướng từ đầu và thực hành trong 5 năm qua (từ tiền thân là nhóm ‘Lớp học vui vẻ’). Đam mê đi cùng sự kiên định đã giúp Cội Việt gặp được và có được những mối liên giao chẳng ngờ, và rồi mang đến những may mắn trên.

Gặp gỡ ‘Thạch ảnh’ Lê Nguyên Vỹ

Ngày thứ 2, tôi cùng Cội Việt đến bảo tàng Chăm ở Đà Nẵng. Từ nơi này, những ngày tại Đà Nẵng của tôi được mở ra thêm nhiều điều thú vị khác.

Trong lúc chờ anh Huy và mọi người, tôi trò chuyện cùng 1 chú xe ôm, bên cạnh quầy bán đồ lưu niệm của bảo tàng. Chú này hay cực kỳ, nói một chặp mới biết người ta gọi chú là Minh Sài Gòn, vì chú từng bôn ba và làm đủ chuyện ở Sài Gòn cũng non 19 năm. Chú có 4 người vợ, mỗi người sống một nơi, đều biết nhau cả và đều sống hòa thuận cả. Chú cũng biết 4 thứ tiếng, có thể dắt khách du lịch đến những nơi chẳng ai biết, kể những chuyện ít người nghĩ đến và đối đãi với khách theo những cách bất ngờ nhất. Chuyện về chú từng được tôi chia sẻ tuần trước, và có thể đọc kĩ hơn tại đây (https://goo.gl/aWHsX2).
Một lúc sau, team Cội Việt đến, mọi người chia ra một nhóm sẽ vào bảo tàng tham quan, nhóm còn lại bên ngoài. Tôi và Chính ở bên ngoài, chúng tôi dạo vòng quanh và ngồi lại ở canteen. Từ đây, ngồi ngó nghiêng tôi thấy một tiệm bán đồ lưu niệm khác. Thật sự thì lướt qua cũng không có gì đặc biệt. Nhưng khi đọc được ‘kỷ lục gia Việt Nam’ cùng vô số những giải thưởng, chứng nhận về ‘Thạch ảnh’, tôi tò mò ghé đến, và nhờ thế, tôi biết thêm về ‘Thạch ảnh’, ‘Diệp ảnh’ và người duy nhất ở Việt Nam hiện nay sở hữu cách làm này, nhạc sĩ – nhà thơ – nghệ nhân Lê Nguyên Vỹ, một người con của Đà Nẵng.

Ở quầy đồ lưu niệm, cô Chanh, vợ của bác Lê Nguyên Vỹ chào đón rất nhiệt tình. Khi tôi kể về Cội Việt và mình, cô thích thú và giới thiệu chồng cô với chúng tôi ngay. Cô cũng chia sẻ về những khó khăn của cô và gia đình trong việc đưa Thạch ảnh đến nhiều người hơn. Sự hạn chế về ngoại ngữ của cô, gia đình chưa có người tâm huyết muốn theo nghề của bác và cả chút khó khăn về tài chính đã giới hạn sự phát triển của một thú chơi hay và mới mẻ như Thạch ảnh. Tôi đồng cảm với chuyện này và ngỏ ý muốn gặp bác, và cũng kỳ vọng có thể làm ‘Mỗi tuần 1 công việc’ tại đây. Cô không ngại ngần và đưa số liên lạc của bác Vỹ cho chúng tôi. Thế là, sáng hôm sau chúng tôi có cuộc hẹn với bác Lê Nguyên Vỹ.

Đó là một sự may mắn. Khi gặp bác Vỹ, bác yêu cầu chúng tôi không xưng hô ‘chú cháu – bác con’, vì như thế tạo khoảng các thế hệ và sẽ tạo rào cản không dẫn đến trao đổi, tranh luận, biện luận. Thế nên, chúng tôi đổi sang ‘anh – em’, dù anh Vỹ cũng đã 66 tuổi. Tô mì Quảng được kêu ra lúc 9g mà mãi đến 10g anh vẫn chưa ăn xong vì mải trò chuyện cùng chúng tôi, chỉ có vài chai bia Larue là đưa lên đặt xuống liên tục. Anh bảo anh thích sự thay đổi, anh ghét cái gì cũ xì, nhàm chán, lặp đi lặp lại, anh thích sự độc đáo. Thế nên đời anh đã làm ra rất nhiều thứ rồi đó chứ, chỉ khi anh làm Thạch ảnh – Diệp ảnh thì người ta mới chú ý mà thôi. Anh thích làm với đá và lá bởi vì ‘không bao giờ có 2 viên đá giống nhau, hay 2 chiếc lá giống nhau’. Thế nên, mỗi sản phẩm in ra, cho dù hình giống nhau cũng sẽ là độc nhất. Trò chuyện xong tại quán ăn, chúng tôi về nhà anh, biết thêm anh là nhạc sĩ, nhà thơ nữa, thơ anh thuần Việt, hiếm khi sử dụng chữ Hán và cũng khó hiểu với chúng tôi. Anh kể thêm về những suy nghĩ của mình và rồi đồng ý sẽ giúp chúng tôi đứng ra làm nhân vật nói chuyện cùng các bạn trẻ khi thực hiện ‘Lớp học 1 tô’ ở Đà Nẵng. Anh chụp hình tôi với Chính rồi hứa sẽ tặng 2 đứa mỗi người 1 bức Diệp ảnh, và đúng thật, anh thức khuya từ 11g đêm đến 8g sáng để hoàn thành và tặng chúng tôi khi tôi đến gặp anh vào 9g sáng hôm sau. Tôi tự thấy mình hạn chế từ vựng nên chẳng thể khắc họa được Lê Nguyên Vỹ rõ ràng. Có lẽ, trực tiếp liên hệ và gặp gỡ sẽ hay hơn cho những ai muốn tìm hiểu về nhân vật thú vị này.

Con đường nông nghiệp Việt Nam

Thật may mắn, khi đoàn Arkansas đến Việt Nam để tìm hiểu về văn hóa Việt và sau đó là nông nghiệp Việt, thế mạnh Cội Việt nằm ở cả 2 mảng này. Thế là chúng tôi đã tổ chức nên một chương trình chưa từng có trước đó, trong đó có sự kết hợp giữa kiến thức nền tảng, giữa những trao đổi về hiện trạng, và cả những thách thức mà chính khách mời của chúng tôi đưa ra để thử thách đoàn Arkansas.

Ngày làm việc đầu với đoàn Arkansas, các bạn được nghe về văn hóa Việt, văn hóa miền Tây và văn hóa chợ, song song với đó là thử làm gỏi cuốn để ăn trưa và làm sương sâm để giải khát lúc chiều. Sau phần nghe về văn hóa, các bạn được trò chuyện cùng khách mời của chúng tôi là anh Quốc Huy, chủ nhà máy lau bóng gạo ở Tiền Giang và chị Hằng từ Xanh Shop. Nếu như anh Huy gợi mở ra những vấn đề mà Việt Nam đang mắc kẹt từ sản xuất đến phân phối gạo, trong đó yếu nhất là về làm thương hiệu cho gạo, thì chị Hằng lại đưa ra một mô hình mà chị tin rằng đó là hướng bền vững để nhà sản xuất, trồng rau/cây trái, thương lái và người tiêu dùng đều được hưởng lợi và đồng hành phát triển. Trong mô hình ấy, người sản xuất phải có tâm để không bị những cám dỗ trong nhu cầu của người tiêu dùng làm sai lệch định hướng sản xuất thuận tự nhiên. Thương lái, sẽ trực tiếp đưa hàng hóa đến người tiêu dùng chỉ qua 1 kênh, như thế giá cả hàng hóa được hợp lý. Còn người tiêu dùng sẽ được chỉ dẫn thế nào là ăn uống cho đúng và thuận tự nhiên để có đời sống khỏe mạnh. Trong bài nói chuyện của chị Hằng, có một vài điểm tôi còn lưu lại như sau:

– Nông dân đã có sẵn tự do rồi và chính họ đang tự tước đi tự do đó của mình. Việc độc canh, chẳng hạn như chỉ trông dưa hấu dẫn đến dưa hấu thừa mứa, bán không được và thế là họ phụ thuộc. Ngay từ đầu, bản thân họ đã có tự do, sản xuất đủ dùng, không sợ đói và vẫn có dư để đưa ra trao đổi. Nhưng từ sự chuyển sang độc canh, chính họ đã tự hại họ.

– Khi sinh viên Mỹ nói về chứng nhận hữu cơ và rồi chuyện ‘training’ cho nông dân, chị phản hồi ngay, chị không thích từ ‘hữu cơ – organic’ và ‘training’. Khi đã sản xuất thuận tự nhiên, chúng ta không cần những chứng nhân như VietGap hay organic. Những chứng nhận đó làm hủy hoại canh tác nhiều hơn và thực ra, nó làm cho giá cả cũng tăng theo. Khi bạn đã xác lập được tiêu chuẩn, bạn không cần chứng nhận. Tiêu chuẩn không phải là tờ giấy chứng nhận. Còn với nông dân, họ đã giỏi sẵn rồi. Họ đã biết phải làm thế nào nên không cần phải ‘training’ cho họ. Tuy nhiên, rất cần thiết để họ hiểu và áp dụng việc sản xuất thuận tự nhiên, nên hãy làm họ hiểu vấn đề ấy, còn lại chuyện làm nông họ rất giỏi, chúng ta không cần training cho họ.

Buổi chiều hôm ấy cũng kết thúc với bài chia sẻ của chị Hằng. Đến sáng hôm sau, khi trên xe đi cùng đoàn Arkansas về Cái Bè, họ chia sẻ rằng họ thích thú và ấn tượng với bài trao đổi của các khách mời, nhất là chị Hằng. Bài chia sẻ ấy cũng như đang thách thức họ với chuyến đi của mình đến Việt Nam, xem liệu họ có tìm được những giải pháp nào khác tối ưu hơn hay không. Tôi cho rằng đó là tác động rất tích cực với chuyến đi của đoàn.

8 ngày cho tuần thứ 6 thực sự có quá nhiều câu chuyện hay mà tôi được biết, được học. Trong chừng mực có thể, tôi rất cố gắng để mô tả lại được gọn gàng những trải nghiệm ấy, và lược bớt những trải nghiệm chưa cần thiết để nói ra. Tựu chung lại, có thể rút ra được những bài học cho cả Cội Việt và bản thân tôi như sau:

Cội Việt là gì?

Trong mấy năm hình thành và phát triển, Cội Việt có lẽ đã định hình được rõ mình là ai, lý do cho sự ra đời của mình là gì. Tuy nhiên, khi đặt câu hỏi trên, tôi lại có một ý khác. Hiện tại, thành viên nòng cốt của Cội Việt còn rất mỏng. Dù đã thành lập công ty nhưng thường xuyên tham gia làm việc, phối hợp trong các hoạt động thì số lượng lại đếm trên 1 bàn tay. Cội Việt, cần thiết phải giải quyết được chuyện này, mà trước hết là hiểu rõ Cội Việt là một doanh nghiệp xã hội, chứ không phải tổ chức phi lợi nhuận. Hướng tiếp cận này cho phép Cội Việt mở rộng được hoạt động của mình ra dễ dàng hơn, cởi mở hơn trong khi tiếp nhận các nguồn lực xung quanh và tạo ra được nhiều sản phẩm giá trị với giá thành hợp lý để có nguồn thu đảm bao hơn cho các chương trình sau này của mình.

Một điểm mà Cội Việt đang thực hiện rất tốt là các chương trình đào tạo nội bộ của mình. Điều này Cội Việt sẽ rất cần phát huy để nội dung hạn chế bị phụ thuộc, tập trung vào 1 nhóm cá nhân nhỏ. Đây cũng là một hoạt động xây dựng đội nhóm hiếm có mà chỉ Cội Việt có khả năng thực hiện được lâu dài và xuyên suốt. Khi ấy, Cội Việt sẽ là tập hợp của những cá nhân cùng yêu thích văn hóa, có hiểu biết về văn hóa đồng đều hơn.

Điểm cuối cùng là Cội Việt sẽ là một đơn vị trung gian để diễn giải và truyền tải những giá trị văn hóa giữa các nhóm người khác nhau. Một đơn vị trung gian có thể tự xây dựng được nội dung riêng biệt như thế hầu như không có. Điều này cũng góp phần tạo sự khác biệt nữa cho Cội Việt, và Cội Việt sẽ kết nối dễ dàng hơn với các nguồn lực khác nhau với vai trò trung gian của mình.

Bài học cho bản thân

Nếu một ai đó bảo rằng nghề marketing, truyền thông hay bất kì ngành nào đó là bão hòa nhân lực rồi thì hãy nghĩ lại. Ngành nào cũng kêu thiếu nhưng ngành nào cũng thừa, có nhiều lí do, trong đó tôi chỉ tập trung vào lí do sau đây: người đi làm thực sự không biết mình thích gì.

Tôi dẫn chứng một ví dụ sau: một bạn cứ đinh ninh bảo rằng, em muốn làm marketing, em muốn làm truyền thông … tôi sẽ hỏi lại ngay, marketing cho các gì? truyền thông cho cái gì? và hầu như câu trả lời sẽ là cho 1 client (công ty), 1 agency (đơn vị quảng cáo) nào đó. Hay với khối tài chính, thì sẽ là cho quỹ nào đó, cho ngân hàng nào đó, cho công ty kiểm toán nào đó. Có những ngành nghề mà bạn có thể làm đa dạng ở nhiều môi trường khác nhau. Tuy nhiên hãy rõ ràng hơn, bạn đừng làm marketing cho 1 công ty nào đó. Hãy đặt câu hỏi thế này ‘bạn thích ngành sản xuất, dịch vụ nào? bạn thích loại sản phẩm gì’. Nếu bạn thích mỹ phẩm, hãy tìm mọi cách để làm marketing cho 1 công ty mỹ phẩm, hay ở 1 công ty quảng cáo, hãy cố gắng để phụ trách những khách hàng liên quan đến mỹ phẩm. Đừng mơ hồ là em muốn làm marketing nữa, hãy cụ thể em muốn làm marketing cho mỹ phẩm vì em thích mỹ phẩm và marketing. Mỗi người có thể nhận thức được như thế và đi theo lựa chọn ấy thì sẽ hạn chế được rất nhiều chuyện làm trái ngành, chuyện lăn tăn vì không biết mình đang làm gì. Và tất nhiên, quan trọng hơn nữa là nhận thức được thì phải đi tìm, chẳng có gì tự đến khi bạn ở không, làm thinh cả.

Anh Quốc Huy bảo đang rất thiếu nhân lực để làm thương hiệu gạo nội địa và cả gạo xuất khẩu. Nếu bạn thích nông nghiệp, thích hơn nữa lúa gạo và bạn giỏi chuyên môn về marketing, bạn sẽ về đây đầu quân chứ?

Còn với tôi, tôi lựa chọn hướng đi của mình là ở giáo dục và văn hóa, thế nên bất kì thế mạnh nào của tôi cũng sẽ được đưa vào áp dụng cho lĩnh vực mình yêu thích này.

Minh Nhật

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

Powered by WordPress.com.

Up ↑

%d bloggers like this: